Ngày nghỉ, nghe Lê Uyên Phương

Nhạc Lê Uyên Phương thật lạ, cứ nghe thì lại phải nghe hoài, nghe hoài, như nghiện.
Nhớ lần đầu tiên thấy Lê Uyên trong phòng biên tập báo NV, tôi chào cô như chào những người khách thỉnh thoảng vẫn ghé đến đây. Thế nhưng khi nghe cô chỉ vào tôi và nói với những người xung quanh, “Cái con bé này nó viết ghê lắm, như móc tim móc ruột người ta,” thì tôi mới khều anh KN hỏi nhỏ, “Ai vậy?”
“Ca sĩ Lê Uyên. Em không biết à?” – Tôi lắc đầu. Tôi không biết thật.
Cho đến lần đầu tiên tôi nghe cô hát live tại hội trường báo NV, trong một đêm gần Tết năm ngoái, lúc đó chú Nguyễn Đức Quang còn, nhạc sĩ Nhật Ngân còn, có thêm tác giả Về Đây Nghe Em – Trần Quang Lộc từ VN sang, cô hát mà sau đó khi cô ra cuối hội trường ngồi, tôi nói nhỏ “Cô hát như lên đồng!” Phê không chịu nổi!
Từ lúc đó, tôi bắt đầu nghe Lê Uyên Phương.
Không phải nghe mỗi ngày, mà có lúc, những lúc như vậy kéo dài đôi ba ngày, nghe hoài nghe hoài, bắt đầu từ lúc ngồi vô bàn trang điểm trước khi đi làm, đến khi leo lên xe, lái tới sở, ngồi trước bàn làm việc, đút cái earphone vào tai, rồi lúc ra về….
Đến sáng nay, đúng ra có một chuyện phải làm, nhưng lại mở LUP ra.
Gọi điện thoại cho cô, “Con đang nghe cô, phê quá cô ơi!”
Không biết bao lần định viết về LUP, nhưng hoài vẫn chưa viết được, sợ là chưa tới, viết ra không được như cái mình feel thì là tội lỗi…
(Hic, nhắc đến đây lại chợt nhớ ra lời hứa với cô Kiều Chinh hôm Mùng 3 Tết, vẫn chưa làm 😦 )
Thôi, uống cà phê, nghe Lê Uyên Phương, bài vở tính sau.

 

Giấc mơ xưa khăn phủ vành sô

Có yêu nhau ngọt ngào tìm nhau

Chết bên nhau thật là hồn nhiên!

 

Rồi mai đây đi trên đường đời

Đừng buông tay âm thầm  tìm về  cô đơn

Ngày hôm nay có nhau

Ngày mai chung gánh đời

Yêu nhau giữa đám rong rêu

Theo dòng nước cuốn lêu bêu

Ði qua những phố thênh thang

Đi qua với trái tim khan

 

Giờ này còn cầm tay,

Cầm chắc mối duyên bẽ bàng

Cầm chắc mắt môi ngỡ ngàng

Cầm giá buốt thương đau,

Ngày mai ta không còn thấy nhaụ

 

Hãy ngồi xuống đây như trong lần đầu

Bối rối bên nhau vai rung nghẹn lời

Mắt sáng môi trinh da thơm tình ngời

About Ngọc Lan

Tui là đứa hay khóc, dễ khóc và khóc dai. Nhưng đồng thời, tui cũng là đứa ương bướng đến độ lì lợm. Tui là đứa thích chuyện, kể chuyện, và nghe chuyện. Nhưng đồng thời, tui cũng là đứa rất lười nói chuyện. Tui là đứa nhớ dai nhớ lâu, ít càu nhàu Nhưng tui cũng là đứa mau quên, chóng quên và quên hết. Hehehe Sau cùng, Tui là Lan ù. Vậy thôi.
This entry was posted in Nhạc and tagged . Bookmark the permalink.

105 Responses to Ngày nghỉ, nghe Lê Uyên Phương

  1. pvm says:

    Cái tuyệt diệu của một, không nhất thiết hoàn hảo cho tất cả!

    Like

    • ngoclan says:

      NL chưa hiểu lắm ý của bác PQ.

      Like

    • Già lụm lon says:

      Tùy chọn lụa của mỗi người, của hoàn cảnh và của tác giả. Không có cả 2 : tuyệt diệu và hoàn hảo. 😛

      Like

      • ngoclan says:

        khó hiểu quá!
        Nghe nhạc là cứ nghe thôi, rồi để hồn mình trôi theo cảm xúc tự nhiên…

        Like

        • Già lụm lon says:

          Nói theo kiểu lụm lon:
          Đam mê của người này, có thể là nỗi chán chường của người khác.
          Thảy lon là tác động vê sinh và văn hóa
          Lụm lon là tác động kinh tế và y tế
          haha

          Like

          • ngoclan says:

            “Đam mê của người này, có thể là nỗi chán chường của người khác” — câu này thì hiểu. Bởi vậy nó mới thành là cuộc đời. Nếu không thì ai cũng như ai, còn blog liếc mà làm chi nữa 🙂

            Like

            • Van Nguyen says:

              Quá chí lý! cũng giống như có người thích tự nấu ăn (như tui), có người thích đi ra ngoài ăn (như chị NL). Nếu ai cũng như tui thì nhà hàng đóng cửa hết rùi! hì hì!

              Like

            • ngoclan says:

              tui nói tui thích đi ra ngoài ăn hồi nào đâu! Tui thích không ăn, hehehe

              Like

              • Van Nguyen says:

                Dị là gặp dân ‘tuyệt thực’ như chị NL thì không những nhà hàng tiêu, mà chợ cũng tiêu luôn! hehe!

                Like

  2. Hương DJango says:

    Phải chờ đến sau bao nhiêu năm lưu lạc xứ người, mới bắt gặp và cảm nhận đươc giọng hát LU qua những tình khúc LUP, ( hiên tương nổi lên một thời tại Saigon vào cuối thập niên 60), cũng còn là một hạnh phúc… không tên đó NL ạ!
    Congratulations!

    Like

  3. Nothingness says:

    “Theo em xuống phố trưa nay…” nghe bài này nhớ lại hồi thập niên 80, vào những buổi trưa hè yên tĩnh, nằm trên ghế sofa trong một căn nhà nhỏ ở gần đường Orangethorpe và Euclid thuộc thành phố Fullerton, Nam California, nghe nhạc Lê Uyên Phương từ băng cassette…

    Like

  4. Nothingness says:

    I guess when your mind is cleared of unwanted emotions, you see everything clearly…and compose beautiful music. Joking.

    Like

    • ngoclan says:

      hic, không biết đến cuối đời NL đã biết gạn lọc cái gì là wanted emotions, cái gì là unwanted emotions không nữa…
      Thôi thì còn cảm xúc để nghe, để thấy lòng mình thênh thang, và có người khác cũng nghe ra như vậy, thì là hạnh phúc rồi, không ước ao mình có thể làm được những tác phẩm để đời như vậy.

      Like

  5. Già lụm lon says:

    Ra Walmart mua biếu NLmo*’ Ca phê filter 😛

    Like

  6. Silent says:

    Thích nghe nhạc LUP mà chưa đọc Nhật Ký Lãm là một thiếu xót không thể bỏ qua trong đời. Nếu cần, xin tham khảo với anh Hoàng.

    Like

    • ngoclan says:

      Who is anh Hoàng?

      Like

      • Hoàng says:

        ai gọi tui vậy?

        Like

      • Van Nguyen says:

        Chắc là anh Hoàng ‘hổng được dìa VN một mình’ đó mà! hàhà!

        Like

        • Hoàng says:

          tui nghĩ trong số những người bị vợ cấm cung không cho về cố hương thì có nhiều người tên Hoàng lắm (trừ khi tui là người xấu số duy nhứt) 😦

          Like

      • silent says:

        Ai đã từng sinh hoạt văn nghệ từ giữa những năm 83 đến 87 như chị Diễm Phúc, anh Hoàng, Việt Dũng, Nguyễn Phúc/Lương Sơn, nhạc sĩ lãng tử Trần Duy Đức đều biết đến Khúc Thụy Du và Nhật Ký Lãm.
        Từ ngày hai tác phẩm trên trình làng thì Bé Ti, Hoàng Thụy Châu đã được hóa kiếp !. Bolsa, Little Saigon bắt đầu nổi sóng. Chốn gió tanh mưa máu khởi đi từ đó. Ông Lê Cự Phách ơi, là những thường dân vô tội, chúng tôi có làm gì mà phải nhận lảnh biết bao hậu quả ông để lại. Cuộc chiến nào rồi cũng qua đi, trận bão tình trong lòng Thụy Châu thì muôn đời triền miên khói lửa.

        Like

        • ken zip says:

          Vâng, từ đám khói lửa khói cháy ngút trời đó, mới có “&”. Và dấu “&” đó như còn âm ỉ đến hôm nay…
          Tình đời, trò đời hay thói đời ….

          Like

        • ngoclan says:

          Không hiểu gì hết!

          Like

          • ken zip says:

            tui cố tình viết như vậy dể cho đừng có ai hiểu hết ” chỉ riêng mình tui hỉu ” thôi mà…
            không hổ danh là đệ nhứt tửng, hén….

            Like

          • Già lụm lon says:

            Hint: NL hỏi cụ HMD về chuyện tình Bolsa của nhóm ns thời 80s là biết ngay

            Like

        • ngoclan says:

          NL nghĩ mình đối diện và cảm nhận cái hay của tác phẩm, của bài hát ngay trên những gì hiện ra trên đó và những cảm xúc mà tác phẩm đó mang lại.
          Cuộc đời của ai, người đó tự chịu trách nhiệm, mình không lãnh thay, thì cũng đừng lên án.
          Phán xét quá nhiều, thì nhìn đâu cũng thấy hố.

          Like

          • silent says:

            Tôi chưa từng lên án hay phán xét bất kỳ một ai. Tôi chỉ nói lên những gì thực tế đã từng xảy ra trong quá khứ.

            Like

            • ngoclan says:

              “Ông Lê Cự Phách ơi, là những thường dân vô tội, chúng tôi có làm gì mà phải nhận lảnh biết bao hậu quả ông để lại.”
              Thật tình là NL không hiểu!

              Like

        • ngoclan says:

          @Ken, Già lụm lon, Silent: Cám ơn thiện ý của mọi người.
          Có điều, như NL đã nói, đời tư mỗi người không ảnh hưởng đến việc NL cảm nhận cái hay của những tác phẩm mà mình thích.
          Kế nữa, những người mà mọi người xa gần muốn nhắc đến, đều là những người ít nhiều góp phần giúp NL đi trên con đường hôm nay.
          Sẽ có lúc NL đi tìm hiểu những điều này, cho một số bài viết mà mình ấp ủ.
          Thanks.

          Like

  7. NgocLan says:

    Cam on NL da cho toi song lai nhung giay phut that ngot-ngao truoc 75 khi duoc may man di nghe LUPhat tiec la anh Pkhong con nua
    Cam on that nhieu

    Like

    • ngoclan says:

      Lâu quá mới lại thấy người cùng tên NL xuất hiện.
      NL cám ơn NgocLan đã cùng đến nghe nhạc 😛

      Like

      • NgocLan says:

        Van theo doi blog cua NLmoi ngay ,doc va cuoi ke (doc si)ngay truoc cuoi tuan neu ranh minh thuong di tham nguoi yeu o Dalat luc anh con o quan truong va anh cung me nghe LUP hat,chien tranh that ac va tan nhan da dem anh ay di khoi vong tay cua minh ,cam on NL da cho minh tim lai duoc nhung ky niem
        chuc NL mot dem ngu that ngon

        Like

        • ngoclan says:

          Em đọc comment này của chị mà nghe như có luồng điện chạy ngang người…Nghe có gì chênh vênh như hôm đọc vài dòng Già viết về tình yêu thời chiến tranh…

          Nghe chị nhắc đến Đà Lạt, lại làm em nhớ một thời mơ mộng cũng để hồn mình trên đó 😛

          Like

  8. Bùi vĩnh Lủng says:

    Năm 1969, bạn bè chuyền tay nhau thiệp mời xem ca sỉ Lê Uyên Phương trình diễn tại hội quán Cây Tre nằm trong trụ sở CPS, sân vận động Hoa Lư, đường Đinh Tiên Hoàng Nghe giọng hát của cô từ máy magne’tọphone ở quán cà phê Đa La ngang hông sân vận động Cộng Hòa, hao hao như ca sĩ Uyên Phương, em họ ca sĩ Bạch Yến Cứ tưởng là một Đêm trình diển thì mới biết đây là cặp song ca mới hạ sơn từ Đà Lạt Cả hai đã thu hút cử tọa ngay từ đầu Từ đó “như hoa đem tin về..” , ” theo dòng nước cuốn lêu bêu.” phổ biến nhanh chóng Nay đã hơn 40 năm những bài hát của nhạc sỉ và ca sỉ Lê Uyên Phương vẫn còn lôi cuô’n…Viết vài dòng gợi nhớ một thời nào đó và cảm ơn giọng hát của ca sĩ Lê Uyên

    Like

    • ngoclan says:

      Ngày mai chắc NL phải lại gọi điện thoại dụ cô Lê Uyên vô đây quá!
      Cổ mà nghe mọi người nhớ đến Lê Uyên Phương thế này thì chắc là hạnh phúc lắm!
      Cám ơn chú.

      Like

  9. Bùi vĩnh Lủng says:

    Cho xin viết thêm một ít Sau 30/4/75 khi “tiếng hát trên rừng Bắc Po’ ” phổ biên “đại trà” thì những băng nhạc LUP lại càng quý Bạn bè vài ba đứa đạp xe vòng vòng nhớ lại thời trước Mệt quá thi` ngồi nghỉ trên đường Duy Tân, phóng lên ngồi trên thùng sắt của công ty điện lực đặt tại công viên con Rùa, làm một ly cà phê ban đêm, mồi thuốc, bàn chuyện vượt biên, ngân nga nhạc LUP, và mơ một phương trời viễn mông…Cảm ơn nhạc LUP đã gây niềm tin to lớn trong một thời đầy tuyệt vọng như thế

    Like

    • ngoclan says:

      “phóng lên ngồi trên thùng sắt của công ty điện lực đặt tại công viên con Rùa, làm một ly cà phê ban đêm, mồi thuốc, bàn chuyện vượt biên, ngân nga nhạc LUP, và mơ một phương trời viễn mông”
      Sao mà nghe ra lẫn trong đau đớn là cả một trời lãng mạn…

      Thêm một số những chia sẻ, hoài niệm thế này về nhạc LUP, NL đã có thể hình dung ra bài mình sẽ viết về LUP như thế nào rồi.
      Một lần nữa, cám ơn chú.

      Like

  10. Già lụm lon says:

    Đalat của thuở 13-14 lang thang trên triền đồi, tập hút điếu thuốc đầu tiên, ly ca phê sũa trước chợ DL, tập làm đỏm, tập làm ngươi lớn. tập theo mấy em bé couvent des con chim (oiseaux)
    KL và LUP đều bắt đâu từ DL, từ cà phê Tùng. Tai sao?
    Dalat tháng 3/75, nủa đêm đi theo đoàn quân của trường VB, CTCT, CSQG….di tản vê SG. Con đường hoạn nạn của người di tản, xác người và tình người không ranh giới. Tên sv nghèo vói ký khoai lang khô, 2 hộp sũa đặc, bám theo xe đò, xe nhà binh, bám theo con đò ỏ BT, để về tới SG. 3 ngày sau hắn cũng lết về tói nhà, lành lặn. Thằng em út ngỡ ngàng nhìn thấy ông anh đứng trên ngưỡng cửa. Bà mẹ rưng rưng, mấy cô em gái ôm anh, che nuóc mắt.
    SG thang 3, không còn hy vọng, không còn ánh sáng duói đường hầm. Chỉ còn vai áo ứot đẫm nước mắt của nguòi con gái bé nhỏ, trông chờ cha từ BMT.(Đi đâu bây giơ? câu hỏi của mọi nguòi SG lúc đó )
    SG thang 3, nghe nhac LUP để có cái đam mê bất cần của giờ thứ 25.Hãy ngồi xuống đây, hãy cho nhau những gì mình có đêm nay. Ngay mai mặt trời sẽ còn lên hay không?. Cái ray rức của con tim đang ruóm máu. Cái ray rức của chia lìa, chia tay. Tình yêu sẽ là gì khi mình không còn có nhau? Nhìn khung viên trường mà rưng rưng nuóc mắt. Tình yêu có nghĩa gì, khi mình như con chó ghẻ ỏ trong góc tường?? Em đứng xếp hàng trước tòa ds, anh mánh mung tìm đường vao phi trường . Tối về, gặp lại nhau vói môi khô, mắt mờ đục bên ly cà phê đá, điếu thuoc Lucky và nhac LUP. Ngày mai mình lại binh tiếp, may mà sau này sẽ có nhau. Lời nguyện đó không khắc đuọc lên đá . Lời nguyện đó đuọc bánh xe tăng nghiền nát.

    Đã lâu tui không còn nghe nhac LUP, vì sợ cái mùi thuốc phiện của tình yêu thời chiến tranh. Vì sợ cái vấy động của hũ ruọu tui chôn kín duói lòng đât SG từ tháng 4/75. Xin cám ơn cái đam mê của giòng thuốc phiện LUP, dù chỉ là kỷ niệm. Xin cam’ o*n ky? nie^.m

    Like

    • ken zip says:

      tui đọc bài viết của ông anh từ ngày hôm qua. Đọc ngấu nghiến. Chưa đã, hôm nay đọc lại.
      Cách ví von của ông anh tuyệt quá. Hồi nào tới giờ tui chỉ nghe ” tình yêu như trái phá…”, ” tình là sợi tơ”, ” tình như đám mây tình đến cùng ta…” là hết cở thợ mộc, bây giờ là ” tình như thuốc phiện” thì là tột đỉnh tình yêu rồi đó.
      Từ” tình thuốc phiện” nó lang mang đến thân phận con người trong chiến tranh, sự chia ly, sự mất mát… , sợ đổ vỡ, âu lo không biết còn nhìn thấy nhau nữa hay không …
      Biết bao nhiêu điều mà ông anh chỉ gói gọn trong chừng đó chữ. Cao tay quá, nghề quá!
      Thời điểm đó ông anh đã biết mùi thuốc lá, biết vị tình yêu trong lúc tui chỉ là thằng nhóc 10 tuổi còn thò lò mũi xanh. Nhưng tui cũng cảm nhận được nỗi hãi hùng khi thấy chiến tranh, chết chóc kề cận từng ngày.
      Tui ở Dục Mỹ, theo gia đình chạy tản cư trước lúc lính Bắc Việt chiếm BMT chỉ trước có 1 tuần.
      Quê tui cách Dục Mỹ 14 cây số. Có 1 buổi tối từ quê tui nhìn lên hướng đó, tui thấy nhoáng lên ánh chớp của bom đạn ì ùng dội về…
      Ông biết không, không quân Việt nam được lịnh phải phá cầu Dục Mỹ hầu làm chậm bước tiến của địch quân kéo về Nha Trang. Cầu không sập, chỉ thủng một lỗ bằng cái nia. Nhưng nhà cửa chung quanh đó thì không một cái nào còn nguyên vẹn. Tan tành đổ nát hết. Nhà tui cũng nằm trong số đó…
      Nếu gia đình tui di tản không kịp thì sao? Còn những người chưa chạy kịp thì như thế nào… ?
      đau đớn lắm. Nỗi đau dai dẳng đến hôm nay, đến lúc viết lên những dòng này tui vẫn còn thấy đau. Đau cho những thường dân vô tội , đau cho đất nước mình bị lầm than hết thế hệ này tới thế hệ khác….
      Nổi niềm này nhờ dựa vào tâm sự, về kỷ niệm của ông anh nó mới hiện ra được thành chữ. Cám ơn ông anh, nhờ ông anh mà tui mới có cảm hứng.
      Thân

      Like

  11. ngoclan says:

    Đọc còm của Già, đọc đi đọc lại, không biết phải viết tiếp cái gì bây giờ.
    “Ngày mai mình lại binh tiếp, may mà sau này sẽ có nhau. Lời nguyện đó không khắc được lên đá . Lời nguyện đó được bánh xe tăng nghiền nát…”

    Like

  12. Độc-giả Texas says:

    Hồi xưa Ngao còn là con nít nên rất tiếc đã không được gặp Sư-phụ trong thời-gian Sư-phụ ở DL. Lớn lên qua Mỹ, thỉnh-thoảng nói về nhạc VN, bà chị Ngao nói là nhạc Trịnh Công Sơn, Phạm Duy, và Nguyễn Đức Quang được giới học sinh trung-học và sinh-viên đại-học thời đó yêu chuộng và dường như đã tạo thêm sự lãng-mạn cho tình yêu của tuổi trẻ lúc bấy giờ.
    Đôi khi Ngao có cảm tưởng tình yêu của thanh thiếu niên VN lớn lên ở Mỹ hoặc post 75 dường như thiếu cái vị thuốc phiện mà Sư-phụ nói. Thí dụ Ngao lớn lên yêu thì gọi điện-thoại nói chuyện chứ đâu có viết thư tình như bà chị Ngao đâu.
    Chúc Ngọc Lan, Sư phụ, chị Đoan, Ốc, Hến một ngày mới vui vẻ nghen.

    Like

    • ngoclan says:

      “cái vị thuốc phiện mà Sư-phụ nói” thiếu hay không là cũng tùy mỗi người.
      Ngao chỉ gọi điện thoại, không viết thư, trong khi NL nhỏ hơn Ngao, nhưng cái chuyện viết thư này là có nha — thư tình hộc bàn 😛
      (thư tình hộc bàn là cái gì thì Ngao hỏi chị Ngao hay hỏi sư phụ chắc đều biết 🙂 )

      Like

      • Van Nguyen says:

        Tại thời đó bên VN có điện thoại đâu mà gọi! 🙂
        Hồi tui quen ông xã tui thời năm 95, điện thoại xuyên bang cũng còn mắc quá trời, nên cũng phải 50% phone, 50% viết thư! hehe!

        Like

  13. Van Nguyen says:

    Trời ui, nói chuyện nhẹ nhàng ngọt ngào thỏ thẻ như Ngao chắc gọi cho cô nào là cô đó dính chấu! hehe!
    Chúc Ngao và tất cả còm sĩ có một ngày zui zẻ luôn nghe! hehe!

    Like

  14. Độc-giả Texas says:

    Hiền quá bị chê là “cù-lần” đó Vân. Hổng tốt ! Hình như mấy cô vừa thích mình dễ dãi nhưng cũng thích mình tough nữa.
    Kỳ này Ngao sẽ học hỏi của Sư-phụ và các bạn còm sĩ mới được.

    Like

  15. Độc-giả Texas says:

    Để bữa nào gặp chỉ mà Ngao nhớ thì sẽ hỏi chuyện “thư hộc bàn”.
    Hồi đó mẹ của Ngao cũng khó lắm. Thư của ông chồng cũ của chỉ gửi tới lúc 2 người còn mới là bồ bịch. Mẹ Ngao mở thư ra coi trước rồi vừa la chỉ vừa bình-luận từ câu mà hổng đưa thư cho chỉ gì hết trơn. Nghĩ thấy kiểu đó cũng tội-nghiệp cho mấy anh chị có cha mẹ khó thời đó quá! Cũng may tới phiên Ngao thì qua bên đây rồi. Lúc Ngao mới dẫn bạn gái về nhà chơi, mẹ Ngao cũng bình-luận này kia nhưng từ từ cũng bớt lại.

    Like

  16. Già lụm lon says:

    Cô giáo viêt thư tình là hết xảy hả Ngao, Vân?? tra’i tim người đọc chảy mềm như đang đuọc khứa ra làm phá lấu ?? haha what ametaphor 😛

    Like

  17. Độc-giả Texas says:

    Ngao cũng nghĩ vậy, Sư-phụ, bằng chứng là thầy trò mình cùng với nhiều còm sĩ khác còn đang vui trong blog này nè. Nếu không thì blog này cũng buồn hiu, lạnh lẽo như mấy blog kia rồi.

    Like

  18. Già lụm lon says:

    Đề tài này tửng nè NL : Thư hộc bàn (Cụ BBT của cô chắc sẽ có rât nhiều chuye^n. để kể )

    Like

  19. hoa hoi says:

    em rất thích cách ăn mặc lúc LUP biểu diển và giòng nhạc ông viết tuy rất khó hiểu , nghe hoài vẩn hay, chị NL em đọc bài viết về Tại Sao Đàn Bà Ngoại Tình. em thấy sao sao đó.

    Like

    • ngoclan says:

      Cái sống đời của tác phẩm hay chính là ở chỗ “nghe hoài vẫn hay,” như Hoa Hoi nhận xét 😛

      Về bài Tại Sao Đàn bà Ngoại Tình thì “thấy sao sao” là sao ?

      Like

  20. Xem Nguyen says:

    Thật ra nhạc của LUP chỉ là một hiện tượng ở thời kỳ đó cũng giống như cặp Phương Thảo+Ngọc Lễ bây giờ thôi ! Chứ ngoài ra chưa thấy gì gọi là đặc biệt hơn những NĐQ ,NTM , TCP …

    Like

  21. ken zip says:

    Các bạn hữu cùng trang lứa với tui ơi! Sau 75 các bạn muốn tìm đọc sách báo “Ngụy”, hay nghe nhạc ” Vàng”, các bạn moi ở đâu ra vậy? Có dễ hông?
    Tui thì mấy món này vừa là hàng hiếm, vừa là hàng nguy hiểm nữa. Tụi công an thấy ai còn lưu trữ hay lưu hành loại “tàn dư Mỹ Ngụy” này là biết thế nào là lễ độ ngay.
    Phàm cái gì càng cấm thì càng kích thích. Nhưng muốn đọc các loại này là phải tìm tòi dữ lắm, hổng có dễ ăn đâu. Phải đổi qua đổi lại với nhau, chứ mượn “chay” thì hỗng có ai quỡn mà làm việc từ thiện kiểu đó hết.
    Tui “biết “LUP cũng qua cách này. Tui đạp xe 3 cây số từ nhà lên thị trấn giữa trưa trời đứng bóng. Trời có bao nhiêu lửa là cứ tự do đổ xuống đầu thằng nghiện sách đang lên cơn ghiền.
    Tay chìa cuốn Dung Sài Gòn, Bầy Con Gái, tay kia nhận lại cuốn vở mỏng dính. Nản vô cùng nản, định”thôi chia ly từ nay” chứ ai mà thèm . Đổi chác gì mà chông chênh quá vậy.
    Nhận lại lời năn nĩ, cộng với cái ngúng nguẩy dễ thương gì đâu, nên lòng mềm èo như cái bánh xèo lập tức.
    Nhét cuốn vở vào bụng, cong lưng đạp 3 cây số trở về . Mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Tấp vào quán nước mía bên đường. Làm 1 hơi mát trời ông địa. Lôi cuốn sổ ra coi cái giống gì trỏng. Trời ạ! Cuốn sổ chép bài nhạc. Lúc đó nào có biết LUP là ai, mà cũng có bao giờ Nghe LUP hát đâu… Nhưng có chữ là có đọc. Đọc ngấu nghiến mặt dù có đoạn hiểu, có đoạn tịt. Lời sao mà đẹp quá, nồng nàn quá, say đắm quá.
    Đang suốt ngày nghe với hát toàn là:” Anh Kim Đồng ơi, Anh Kim Đồng ơi tuy anh qua đời gương anh sáng ngời đội ta cố noi..”. mí lị ” …cô gái Sài Gòn đi tải đạn…” , nay tình cờ được ngốn ngấu ngiến “… Môi khô em tròn đợi từng giọt sữa non, dừng bên suối rồi rừng trưa nắng ngừng trôi …” hoặc” Một sớm em về ru giấc ngủ. Bông trời bay, bông trời bay trắng cả rừng cây”,thì thử hỏi có ngất ngây con cà cưỡng không cơ chứ.
    Qua Mỹ, tìm 1 băng nhạc của LUP quá dễ dàng. Chất ngất với lời ca, giọng hát hừng hực sức sống. Rồi được xem LUP trình diễn. Đã gì đâu!!! Được xem LUP hát nhạc của LUP, nghe LUP hát chung với LUP thì nó mới đúng chất, đúng linh hồn của LUP nhất.
    Dòng đời cứ thế trôi. Phải chi dòng đời cứ thế trôi …
    Sau này đôi lần nhìn LUP hát thiếu LUP, tui thấy ngùi ngùi trong dạ! Tiếng hát của con chim lẻ bạn. Tiếng hát khắc khoải, nghe như là tiếng khóc, tiếng kêu tìm bạn tình , khàn cả giọng…. Ai oán não nùng làm sao!!!!
    Nghe vẫn hay, nếu không muốn nói còn hay hơn ngày xưa. Nhưng với tiếng hát cô đơn, tui nghe như “ngậm đắng nuốc cay thế nào…”
    “ Thương anh khi yêu lần đầu, thương anh lo âu tình sau. Dù gương xưa không được lau, soi lấy bóng mối duyên sầu…”
    ôi! Lê Uyên Phương. Ôi! Tình khúc Lê Uyên Phương….

    Like

  22. Già lụm lon says:

    Các bạn thân
    Tửng và tửng cho đời đỡ ngao ngán, nhưng chúng minh` cũng nên tế nhị tránh chuyện đời tư, đời riêng vì mo^t tình cờ nào đó trong topic.
    Chúng mình nên né để cô chủ blog đỡ kẹt giũa làn tên mũi đan. Journalist có rules, guideline và ethic. com` sĩ có cái tế nhị của chữ nghĩa và nụ cượi
    Trời cali bũa nay nắng vàng óng ả. Chúc cac bạn buối chiêu vui
    (bạn nao quởn leo lên đồi, tui mời ly ruọu đạm bạc nhịn` về quê huơng)

    Like

    • ken zip says:

      tui cũng nghĩ như ông anh, và những điều ông anh nói tui hoàn toàn tán đồng.
      Tui đọc đi đọc lại cái còm của tui, sao tui không tìm ra chỗ nào đụng chạm dậy nè, trời… . thôi, ông anh chịu khó giúp giùm tui chút coi…
      Hay là ở đoạn chót? nếu đúng thì chỉ là vô tình hay tui vụng về không diễn tả được ý của tui chăng?
      Cám ơn ông anh đã nhắc

      Like

    • ngoclan says:

      Hôm nay Già “dám” đi hăm he độc giả của NL nha!

      Bắt leo lên đồi, rồi chỉ mời rượu đạm bạc, còn vang trắng vang đỏ, mỳ hải sản, sườn nướng, gỏi khổ qua, hến xào… thì giữ nhâm nhi một mình! Kể ra cũng xứng danh sư phụ của Ngao ghê 😛

      Like

  23. Độc-giả Texas says:

    Dạ, đệ-tử xin nghe lời Sư-phụ.
    Ốc có nhớ cái vụ ông Franklin phải ra đi cũng chỉ vì sự kém tế-nhị không? Thật đáng tiếc!
    Ngao nghĩ Sư-phụ Ngao chỉ dặn mình chung chung vậy thôi chứ không ám chỉ ai đâu.

    Like

  24. ken zip says:

    tui đang lo sốt vó đây, hay là ông đọc giùm tui, xem thử ra sao….

    Like

    • ngoclan says:

      Trời, người đâu dễ bị người khác làm lung lay vậy nè!

      Trăm sự cũng bởi quá tin Già mà không tin tui là vậy đó 😛

      Like

  25. Già lụm lon says:

    No, No
    Ông bạn trẻ sensitive quá
    Còm của ông bạn rât tế nhị và tư cách.
    Tui nhắc vì lý do khác, và cho tương lại 😛

    Like

  26. ken zip says:

    hú hồn tui… hê hê lại rồi
    cám ơn ông anh đã cứu rỗi linh hồn của tui…..
    tui xin 2 tay được bắt tay ông anh 1 cái!!!

    Like

    • Van Nguyen says:

      Hỏng ngờ cũng có người yếu bóng vía quá hén! haha! Ngày mai làm OT hả cụ ÔC? Cụ ÔC làm bán sống bán chết vậy mà nói ‘làm biếng như tui’! Vừa yếu bóng vía vừa khiêm tốn nữa! hehe!

      Like

  27. Van Nguyen says:

    Bữa nay chưa thấy chị Doan! Chắc ngủ bù tiếp rồi! Chúc chị Doan ngủ ngon, nằm mơ thấy Hến bò bò nghe! hehe!

    Like

    • Doan says:

      chưa, chưa ngủ…. Đang nói chuyện học hành với con gái..8 với qúy dzị khi khác nhe

      Like

      • Van Nguyen says:

        Cái gì chứ nói chuyện học hành thì là first priority rồi, xi du lây tờ! 🙂

        Like

      • ngoclan says:

        “Đang nói chuyện học hành với con gái” mà vừa nghe nhắc tên đã nhảy cái độp vô liền là sao vậy ta 🙂
        hehehe, cục hít, cục hít.

        Like

        • Doan says:

          cái này nói nghiêm túc với NL nha, chỉ một mình NL thôi nha, hình như chị “bị” cái blog này bỏ bùa mê rồi thì phải . Đi làm, cũng nhìn quanh, nhìn quất rồi nhảy vào NV online, cho dù không có cơ hội để còm, cũng ráng đọc lẹ lẹ, cứ sợ boss thấy thì mình bị phiền phức, về đến nhà, cũng đọc sơ một chút rồi mới đi lo cơm nước. NL là cô giáo dạy văn nên chi entry nào cũng hấp dẫn, cũng gợi lên cả một khung trời kỷ niệm, e rằng có khi cũng làm mủi lòng người đọc nữa chứ. Chị có qúa nhiều tâm sự, nhưng lại dở ẹt với vốn liếng văn chương của mình. Mong ngày hè đến lẹ lẹ, “bay” về CA để.. 8 cùng với NL.

          Like

          • ngoclan says:

            Em cũng mong hè đến lẹ lẹ để em có thêm nhiều điều để viết từ nhiều tâm sự của chị Đoan 😛
            Chị Đoan là thương NL nhất hén, không như có người suốt ngày đi kiếm chuyện cà khịa NL, chị hén, hehehe

            Like

  28. Già lụm lon says:

    W/end này 8 món hến(nghêu) nấu ruọu trắng (chardonnay) nhe??
    ((bổ nhị tì cho mấy người làm OT nhiều))

    Like

    • Van Nguyen says:

      @Bác Già: Cái này kêu là ‘lớn ăn hiếp nhỏ’ nghen! Hic hic! Tui dìa tui méc …. chủ blog! Hic hic!
      @Cụ ÔC: ông mà cười một cái là ông biết tay tui đó nghe! hừ hừ hừ!

      Like

  29. Độc-giả Texas says:

    Tụi mình đi qua bài mới chơi Hến ơi! Ốc chạy trước qua bên đó rồi.

    Like

  30. Van Nguyen says:

    ÔC mà sao bò lẹ dữ vậy ta! Để tui chạy theo níu ổng lại! hehe!

    Like

  31. Van Nguyen says:

    Lộn rồi Ôc ôi, thỏ thẻ là Ngao! Hehe!

    Like

  32. ken zip says:

    10 giờ rồi, Mây ở lại chơi vui với gió nha… tui đi ngủ đây… mai gặp lại. tồng chào bà con

    Like

  33. Van Nguyen says:

    Good night cụ Ốc, tui đi coi phim với ông xã, để ổng lại nói tui lên đây cự nự người ta nữa! Hehe!

    Like

  34. Độc-giả Texas says:

    Hến này lại ngạo Ngao nữa rồi.
    Chúc NL, Sư-phụ, chi Đoan, Ồc, Hến ngủ ngon !

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s