Kỷ niệm đầu với Mỹ

Cách đây 8 năm, đúng ngày này, 4 tháng 7, lần đầu tiên tôi đứng trên một ngọn đồi ở thành phố Newport Beach, giữa bốn bề lồng lộng gió, quay vòng các hướng xem người ta bắn pháo bông mừng ngày Lễ Độc Lập, trong tâm thế của một người khách du lịch.

Một năm sau chuyến du lịch ngẫu nhiên đó, tôi chính thức trở thành kẻ di dân đến Hoa Kỳ. Cuộc đời tôi bước sang một trang mới, lạ lẫm, không ngờ, từ ngày ấy, 7 tháng 7.

Nhìn lại chặng đường 7 năm sống trên mảnh đất này, tôi có nhiều thứ để nhớ. Nhưng nhớ nhất là ấn tượng: Mỹ không giàu như sách vở. Mỹ không đẹp như trong phim. Và không là thiên đường cho tất cả.

Đến giờ, tôi thỉnh thoảng vẫn còn bật cười khi nhìn thấy nắng rực rỡ lúc đồng hồ chỉ hơn 7 giờ tối. Bởi lần đầu đến Mỹ, tôi chỉ biết rằng máy bay sẽ đáp xuống LAX lúc 7 giờ 30, vậy thì tôi cứ ngủ, khi nào mở mắt nhìn ra bên ngoài trời màn đêm xuống thì tôi biết mình sắp tới nơi.

Vậy mà sau một cơn ngủ li bì, mở mắt nghe tiếng người ta lao xao sửa soạn cho máy bay hạ cánh, tôi nhấp nha nhấp nhỏm, “Chẳng lẽ mình ngủ quên trời quên đất? Hay có sự nhầm lẫm gì, vì bên ngoài cửa máy bay nắng vẫn rực rỡ như những trưa hè Sài Gòn?” Tôi rụt rè quay sang vợ chồng người Mỹ kế bên hỏi mấy giờ. Họ bảo 7:30.

Tôi hoang mang. Giờ thì tối, mà sao trời thì nắng?

Sau này thì tôi biết, mặt trời trên đất Mỹ vào mùa hè đến hơn 8 giờ mới đi ngủ.

Đường từ sân bay về hướng Little Saigon cho tôi những cảm giác mới lạ nữa. Bởi màu đen của đất trời. Tôi thấy xung quanh mình tối. Khác hẳn với màn đêm được thắp sáng bởi những ngọn đèn đường tôi quen nhìn trên phố Sài Gòn. Khác hẳn với những ngọn đèn màu nhảy múa nơi các khu nhà cao tầng tôi nhìn thấy trong phim Mỹ.

Và phố xá im lìm, vắng vẻ chào đón tôi ở thời khắc đầu tiên đến Mỹ.

Khi mặt trời lên, nơi tôi đứng nhìn dung nhan “cường quốc số một thế giới” chính là phía trước Bank of America trong khu chợ ABC, trên đường Bolsa.

Tôi không biết đó là điều may mắn hay bất hạnh. Chỉ biết rằng ngay từ giây phút đó, Mỹ cũng nghèo, cũng nhếch nhác như ai, là điều tôi ghi ngay vào đầu. Nhưng sớm Little Saigon êm đềm và tĩnh lặng hơn Sài Gòn, cũng là điều tôi nhớ.

Tôi cũng được gia đình đưa đến Las Vegas, kinh đô ăn chơi giải trí bậc nhất thế giới, để nhìn ngắm, chiêm ngưỡng nét hiện đại của New York, sự thơ mộng của Paris, vẻ cổ kính của Hy Lạp, hay thoáng hiền hòa của Ý qua những tên khách sạn với kiến trúc mô phỏng nơi nó mang tên. Nhưng sao đậm trong lòng tôi lại là hình ảnh của dãy nhà “mobile home” mà đứa bạn đưa tôi đến thăm người thân của nó.

Khi bước chân lên chiếc cầu thang gỗ ộp ẹp, nhỏ hẹp, để bước vào bên trong ngôi nhà bằng ván, tôi thoáng thấy trong lòng mình dậy lên một nỗi gì đó thật lạ lùng. Vừa xúc động. Vừa tội nghiệp. Lẫn điều gì đó hụt hẫng. Tôi vẽ lên nước Mỹ trong tôi khác lắm. Mỹ của những ngôi nhà lớn, có bãi cỏ xanh, có vườn hoa đủ sắc. Mỹ của sự sang trọng, có vẻ quí phái, có nét uy nghi. Mỹ phải hơn ngôi nhà lầu hai tầng đẹp đẽ tôi có ở Sài Gòn. Tôi nghe cổ mình nghẹn.

Nhưng tôi cũng ghi lại trong đầu tôi, Mỹ có những công viên mà cháu tôi tung tăng chạy nhảy không cần mua vé, không cần coi chừng móc túi, không cần chen chúc dẫn đến cọ quẹt đánh nhau. Tôi thu vào mắt tôi hình ảnh những ngôi trường tiểu học, trung học lớn hơn rất nhiều ngôi trường đại học 4 năm tôi ngồi qua. Và tôi nhớ lời anh tôi nói, “Những đứa trẻ ở đây lớn lên không biết chữ ‘sợ’ bởi nó biết nó được bao bọc trong sự an toàn của gia đình và của luật pháp.”

Tôi quyết định di dân sau một tháng viếng thăm gia đình chính bởi lý do này, dù rằng “Mỹ không giàu như sách vở. Mỹ không đẹp như trong phim. Và không là thiên đường cho tất cả.”

Tôi mang cảm nhận của lần đầu đến Mỹ làm tư tưởng cho mình khi chính thức trở thành kẻ di dân. Để tôi không phải một lần nào, trong 7 năm qua, mang thêm cảm giác hụt hẫng về mảnh đất này. Mà chỉ có yêu thêm, quyến luyến thêm, và tự hào thêm về quyết định của mình, sau mỗi nơi tôi đến, sau mỗi chặng đường tôi qua, để nhìn Mỹ ở những góc khác, đẹp hơn, giàu hơn, và nhân bản hơn.

About Ngọc Lan

Tui là đứa hay khóc, dễ khóc và khóc dai. Nhưng đồng thời, tui cũng là đứa ương bướng đến độ lì lợm. Tui là đứa thích chuyện, kể chuyện, và nghe chuyện. Nhưng đồng thời, tui cũng là đứa rất lười nói chuyện. Tui là đứa nhớ dai nhớ lâu, ít càu nhàu Nhưng tui cũng là đứa mau quên, chóng quên và quên hết. Hehehe Sau cùng, Tui là Lan ù. Vậy thôi.
This entry was posted in Truyện và Chuyện. Bookmark the permalink.

200 Responses to Kỷ niệm đầu với Mỹ

  1. Độc-giả Texas says:

    @Chị An Lành
    Bà con mình hôm nay chắc bận lo họp bạn nên vắng vẻ. Thôi chị ngủ ngon đi nghen ! Bonne nuit chị

    Like

  2. Tâm says:

    @chị Bidong:  Chung vai xát cánh hơn 20 năm rồi.  Vịt ờ chung với gà lâu ngày còn biết gáy mà….hehehe.  Vả lại nhạc giựt nhảy đầm không cần phải hiểu nhiểu.  Ốc chưa trả lời, nếu Ốc đi được chị đi luôn hông?  Vô ngắm LB

    Like

    • Bidong says:

      Thôi mấy chỗ vui nhộn đó để cho giới trẻ đi đi nha, Bidong cũng có công chuyện cần làm nên không đi được. Nghe nói Ốc đến trưa CN mới tới thì phải? Thôi TL đi coi rồi ngày CN ra kể cho bà con nghe cũng được! 🙂

      Like

  3. Độc-giả Texas says:

    @Good Night NL, Sư-phụ,và anh chị em.
    Chị Bidong & Tam ngủ ngon nghen

    @ Bonjour chị An Lành

    Like

  4. Bidong says:

    GN Ngao & tất cả, chúc buổi tối êm đềm vui vẻ.
    GM chị AL.

    Like

  5. Bidong says:

    Tóc Huyền ui, hổm nay Cọp con có khỏe không? Chúc TH luôn giữ vững tinh thần và có sức khỏe để vượt qua tất cả mọi khó khăn trong lúc này nha. Take care! 😛

    Like

  6. An Lành says:

    @ All :

    Chúc moį ngù’o’i môț ngày thú’ sáu thâț xôn xao vi’ să’p tó’i ngày ho.p cho’.

    Like

  7. An Lành says:

    @GLL, Ngao, HDJ & Bibi : môț double cappuccino + croissant thâț nóng mó’i ra lò nè.

    @HDJ : Bà Đâ`m chă’c nha²y đâ’m nhiêù quá nên im ho’i luôn ha² Madame !!!???

    Like

    • Độc-giả Texas says:

      Merci chị nhe! Sẽ nhớ cappuccino và croissant của chị khi ngồi trong tiệm Rendez-Vous ở Fort Lauderdale sáng mai.

      Like

  8. An Lành says:

    @Ô’c leo lên máy bay chu’a vây. !!!???

    Have a nice and good trip nhe Ô’c.

    Like

  9. An Lành says:

    @Ngao, theo chu’o’ng tri’nh thi’ Ngao và gia đi’nh cũng đi cho’i cuôi’ tuâ`n này phai² không. Nêú vây. AL chúc Ngao đi cho’i thâț vui nhe. Coi bô.
    AL trų’c blog quá nhe : hôm nay AL vâ²n đi lang thang nhu’ng chă’c thú’ hai này AL đi làm laį đê² còn có tiê’n mò’i cappuccino cho Ngao et ton sf aussi. Hehehe

    Bonne journée à toi.

    Like

    • Độc-giả Texas says:

      @ Chị An Lành
      Dạ, tụi em sẽ rời nhà để đi Fort Lauderdale, Miami và Key West sáng sớm nay. Đến đêm thứ tư em mới về. Hy vọng chị Hương có thì giờ vô blog chơi với chị. Au revoir chị nhe !

      Like

  10. Độc-giả Texas says:

    Chúc NL, Sư-phụ và anh chị em cuối tuần vui vẻ!
    Hẹn gặp lại Quý-vị đêm thứ tư nhé!

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s