Vui buồn chuyện làm báo

1.

Một độc giả gọi điện thoại đến tòa soạn đề nghị gặp ban biên tập.

“Dạ thưa có chuyện gì ạ?”

“Tôi là người đọc báo NV từ hơn 20 năm qua, tôi chưa từng bỏ sót qua một tờ báo nào của Người Việt. Vậy mà hôm nay tôi phải gọi để nói với mấy anh chị rằng hãy làm cho cẩn trọng hơn. Không thể nào chấp nhận được chuyện những tin đã đăng rồi mà lại lấy đăng lại, những tin đã cũ rồi mà vẫn còn cho lên báo….”

“Dạ thưa, chú đọc tin gì mà thấy cũ vậy ạ?”

“Tất cả những tin tôi đọc trong tờ báo hôm nay đều là tin tôi đã đọc từ đời nào rồi. Tại sao quý vị lại có thể làm như vậy được chứ!”

“Chú có thể nêu tên một tin trên tờ báo chú đang đọc được không ạ?”

“Thì đây, tôi vẫn đang cầm tờ báo trên tay đây, như tin bla bla bla bla nè, hay tin này nữa nè, bla bla bla…. tôi đọc mấy tin này từ đời nào rồi.”

“Chú ơi, trên báo hôm nay đâu có mấy tin đó đâu chú!”

“Tôi giỡn với cô à. Hôm nay có phải thứ ba không?”

“Dạ phải. Thứ ba, ngày 26 tháng 2 ạ.”

“Ủa, chứ không phải hôm nay ngày 19 tháng 2 hả?”

“Dạ, hôm nay là thứ Ba, 26 tháng 2, 2013 ạ!”

“Ủa, gì kỳ vậy! Thôi, xin lỗi cô nghen! (lầm bầm) gì kỳ vậy nè…”

2.

“A-lô, ban biên tập báo NV nghe  đây ạ!”

“À, cô ơi, tui nghe người ta nói trên báo NV hay VB gì đó cách đây chừng 1, 2 tháng có bài nói về chuyện người già được hưởng tiền gì đó phải không cô?”

“Dạ chú có thể nói rõ chi tiết hơn được không ạ! Bài chú muốn biết là bài gì hay bài của ai, hoặc chính xác điều chú cần biết là như thế nào chứ nếu chỉ như vậy thôi thì cháu không làm sao tìm giúp chú được hết.”

“Tui chưa có đọc, tui nghe người ta nó thôi nên tui hỏi cô. Cô viết mà cô còn không biết làm sao tui biết!”

“Dạ con không phải là người viết về vấn đề đó. Ở đây có rất nhiều người viết, nên chú phải cho cháu biết cụ thể hơn thì cháu mới giúp chú được. Còn không thì phải chờ cháu hỏi hết mọi người ở đây xem có ai viết bài như chú nói không thì sẽ trả lời cho chú sau.”

3.

(Messeges trên phone)

“A-lô, a-lô, có ai đó không? A-lô, sao không ai nghe hết vậy! Thôi, gọi lại cho tui nghe”

Gọi vụ gì? Gọi cho ai đây trời? Cơ quan làm việc mà gọi đến để lời nhắn kiểu này thì làm sao đây!

4.

(Email)

“Tôi có đọc bài giới thiệu sách BHTO của cô. Cô gửi cho tôi hai quyển sách đó đến địa chỉ dưới đây (bên Úc) khi nào nhận được tôi sẽ trả tiền.”

5.

 

 

About Ngọc Lan

Tui là đứa hay khóc, dễ khóc và khóc dai. Nhưng đồng thời, tui cũng là đứa ương bướng đến độ lì lợm. Tui là đứa thích chuyện, kể chuyện, và nghe chuyện. Nhưng đồng thời, tui cũng là đứa rất lười nói chuyện. Tui là đứa nhớ dai nhớ lâu, ít càu nhàu Nhưng tui cũng là đứa mau quên, chóng quên và quên hết. Hehehe Sau cùng, Tui là Lan ù. Vậy thôi.
This entry was posted in Chuyện nghề. Bookmark the permalink.

95 Responses to Vui buồn chuyện làm báo

  1. sò says:

    Alô, tui đây.
    Cô cô viết báo kỳ cục vậy nè trời. Vui buồn chuyện làm báo mà toàn thấy buồn, không thì cười ra nước mắt. Lần sau cô cô phải viết blah blah blô blô vậy nè. Nhớ gọi lại cho tui theo số mới nghe. Tui đổi số rồi đó. Bái bai.

    Like

    • ngoclan says:

      hehehe, sao tui nghi một trong những độc giả “hắc ám” của tui có sò sò quá 😉

      Like

    • Van Nguyen says:

      hahaha!
      Nhưng trong thực tế thì nhiều phone có Caller ID, ai gọi hay để message thì nó sẽ cho mình biết số phone để gọi lại.

      Like

      • ngoclan says:

        Đúng là mình có thể gọi lại theo số phone đó, nhưng chuyện thấy tếu tếu là ít nhất cũng phải cho biết cần gọi lại cho chuyện gì chứ, làm như chỉ có mỗi một độc giả gọi vô để nói 🙂

        Like

  2. HTC says:

    Ông thứ 1: lộn ngày cũng chưa sao, lộn em vợ thành vợ lúc đó mới có sao, hehe

    Ông thứ 2: hỏi cho có quận, hìhì

    Ông thứ 3: tưởng đang gọi cho 911, huhu

    Ông thứ 4: là người cẩn thận, theo châm ngôn: có hàng mới trả tiền, khàkhà

    Ai tức ráng chịu, hềhề

    Like

  3. Hoang says:

    cô giáo hả? ngày mai mời cô giáo đi ăn phở chổ đó nghe. nhớ tới đúng giờ vì trể 10 phút là tui giận đó

    Like

  4. Xi-cu-la says:

    Vui buồn chuyện làm báo? Hum, nếu đọc trại đi sẽ là có gì để chia sẽ vui buồn với chuyện làm báo?
    Bắt đầu khám phá ra NL hình như từ bài Đi Thăm Tù trên NV online. Ban đầu thì đọc NV online để đở nhớ nhà. Sau đó đọc để biết tin nhà, riết thành đọc để tưởng tượng mình còn ở nhà.
    Những buồn vui nghề nghiệp thì ở đâu cũng vậy. Ngoài những chuyện tức mình đến lộn ruột/ chữ mộc mạc của tui , cây bút NL còn làm cho biết bao người cười té ghế, rung rinh trên những chuyến bay long distance. Hoặc giả nước mắt ngắn nước mắt dài như khi đọc “Tấm Sự Người Vợ Nuôi Chồng Tâm Thần”. XCL tui đã nghẹt thở như người bị lên cơn suyển theo từng con chữ của NL. Xúc động nghẹn ngào với tâm tình của chị NN để không thể có lời nào cùng chị. Sự hiểu biết của một người ở xa rất giới hạn nên đã không thể viết riêng cho chị. Ngay cả một lờii an ủi hình như cũng là thừa (các ACE khác đã nói hết hộ rồi) so với những hy sinh của chị dành cho anh. Trước mắt XCL lúc đó, căn cứ theo lời văn của NL, chỉ thấy chị NN như một vị Bồ Tát sống. Và còn nhiều nhiều nữa những chuyện tưởng như rất là đời thường nhưng lại có mãnh lực ghép mọi người lại với nhau lại để cùng khóc và cũng để cùng hả hê qua ngòi bút của NL.
    Người đời vẫn thường nói một người phụ nữ không khen một người phụ nữ khác, lại cười nữa. Ở đây XCL tui chỉ muốn thưa với báo NV ( có nhiều người nói trước rồi, nói mãi, lại cười) NL đang là một asset lớn cho bổn báo. Bằng chứng nhỏ là cái ngăn chạp phô đầy ắp quà vặt cũng là tình cảm của đọc giả trên bàn làm việc của cô ấy. Thỉnh thoảng, đôi khi NL cũng bị cho uống café không đường thì âu cũng là luật bù trừ. Ở đời phải có đắng thì mới nhớ đến lúc ngọt ngào như vậy nó mới balance chứ. Cũng như khi tui làm kẹo chocolat, không bao giờ được quên cho thêm tí muối vào để cái ngọt thơm của kẹo bánh nó dậy lên. Suy cho cùng, những ly café hay cốc nước chanh quên bỏ đường cũng là kết quả cho thấy NV online nói chung và NL nói riêng càng ngày càng trở nên popular hơn. Ngày càng có nhièu người gõ cửa báo, người ta bước vào vì người ta tò mò nghe nói trong đó có cái gì ngộ lắm, làm sao mà thiên hạ đồn rằng…để rồi có người thích và có người không thích. Cuối cùng, đó chẳng là mục đích của NV hay sao?
    Vừa mới đọc xong bài Chợ Tam Biên của NL, XCL tui ôm bụng mà cười hết biết vì tui biết có người đã từng bưng bê thui khi thì từ quận Cam, California, lúc thì từ Houston về Paris để làm quà. Nước Pháp không có cấm mang thực phẩm vào xứ họ như ở Mỹ nên tha hồ mà tha theo hành lý. Tưởng tượng một cục thịt bê thui năm kg quấn thật chặt trong giấy foil rồi một tỉ lớp plastic wrap, bọc lại bằng cái khăn lông to tổ chãng đem sang đó cho thiên hạ chấm với tương gừng và nhậu với rượu chát. Hahaha. Lại vui với văn của NL nửa rồi. Vui nhiều hơn buồn với đời làm báo đó NL ới ời.

    Like

    • ngoclan says:

      Em đang buồn ngủ, ngáp lên ngáp xuống nhưng chưa chịu đi ngủ vì còn ngồi rảo lung tung nơi xem có chuyện gì hấp dẫn khơi gợi đề tài cho mình không thì đọc được còm của chị Xi-Cu-La, vừa đọc vừa cười vừa tỉnh ngủ luôn 🙂
      Cám ơn những tình cảm của chị dành cho NL.
      Chuyện em có “đang là một asset lớn” hay không thì thật sự không dám nghĩ, nhưng mà phải thừa nhận là công việc này đưa đến cho NL rất nhiều điều bất ngờ và thú vị mà mình khó lòng hình dung, mường tượng trước, như chuyện đột nhiên nhận được những chiếc bánh ngon lạ lùng và đẹp vô cùng của chị XCL vậy 🙂 (Cái này thiên hạ nói là ‘nhắc khéo’ hehe)
      Như hôm chiều thứ bảy, đến dự buổi ra mắt sách của nhà văn Huy Phương, đứng lơ ngơ ngoài cửa (cho mát) thì một chú xăm xăm đi tới, “Tui đọc bài viết của cô nên mới chạy xe cả trăm miles xuống đây mua sách đó nghe!” hehehe
      Hay có hôm đang ở nhà, điện thoại reng, cô nàng ngoài front desk lanh lảnh, “Bà Lan, bà viết cái gì mà chị H. đọc xong ngồi khóc hoài không chịu nín kìa! Bà dỗ chỉ đi không thôi chỉ khóc chút nữa trôi tới San Diego luôn bây giờ!”
      Hay thậm chí có người lên đây còm cho đã đến lúc không vui gì trong bụng email bắt mình delete hết nữa mới ghê, hahahahah
      Tóm lại, nói chung, rằng thì là: nhờ làm công việc này mà em biết chị XCL và em được ăn bánh của người từ Mỹ khăn gói sang Pháp để học nghề, hehehe

      Like

    • Van Nguyen says:

      khi tui làm kẹo chocolat, không bao giờ được quên cho thêm tí muối vào để cái ngọt thơm của kẹo bánh nó dậy lên, có người nói nấu đồ ăn ngọt mà để muối vô thì sau này sẽ bị điếc.
      Tui thì mới nghe là tui đã ‘điếc’ rầu, khỏi cần chờ đến ăn! hahahah!

      Like

    • Napa says:

      @AL
      Một cục bê thui 5kg thì phải đá mấy chai vang mới xử hết nó được? 🙂
      Chớ ở nhà tui chỉ 1 pound thôi đủ đá chai lăn lóc khắp nơi. 🙂
      Chừng nào qua đây nữa nhớ báo trước nha cô đầm (hổng dám kêu bà đầm vì AL còn trẻ chán). Ghé tệ xá nhậu linh đình, không say không dìa. 🙂

      Like

      • ngoclan says:

        Dìa mà còn say, lai rai nhậu tiếp 🙂

        Like

      • An Lành says:

        Hello Napa,
        AL chu’a bao giờ thâý miê’ng bê thui tới 5 kg lận : hôi’ nhỏ thi`có thâý nhu’ Napa là cở 1 pound thôi. Thi’ch nhỉ !!! Giời ạ, 1 món chu’a đựơc nhâm nhi lại cũng mâý chục năm rôi’ mà Già Napa lại còn cho đá chai nữa.
        AL phải ới hai mousquetaires của tui là GLL và H Bang Bang mới đựơc, còn Già Lì Xì nữa nhe. Ai nữa …cứ hô lên . Xong rôì mình ti’nh tiê’p là ngày nào..

        Chị Napa mà cho họp chợ ở nhà của anh chị là tha hô’ ca hát, đá chai và vê’ còn có trái cây mang vê’ nữa. Yes, thanks again for the last time

        Like

        • HTC says:

          @AL
          AL khỏe hả, cám ơn đã sửa dùm tên mới, Già lì xì nghe thấy………hao quá, hehehe
          Chúc vui, hẹn gặp lại sớm

          Like

      • Xi-cu-la says:

        @Napa,
        Thưa anh, 5 kg mà chia cho khoản 15 gia đình thì mỗi nhà được chừng chưa tới một pound gọi là ăn lấy thảo vậy mà. Vã lại biếu thịt bê thui vừa ngon, lạ, lại vừa rẻ vì mình thuộc loại con nhà nghèo cha mẹ đông mà.
        Kính.

        Like

        • Napa says:

          @Xi-cu-la
          Trưa nay có nói chuyện với cô giáo, vỡ lẽ ra tui bé cái lầm Xi-cu-la với AL. Cứ nghĩ đây là một nick khác của AL. Sorry nha Xi-cu-la, chừng nào về lại Cali mời ghé tệ xá sẽ chuộc lỗi bằng món bê thui nhậu với Napa nha.

          Like

  5. Độc-giả Texas says:

    Chúc NL, Sư phụ và Quý vị ngày đầu tuần vui vẻ hăng say

    Like

  6. Van Nguyen says:

    Tui thấy chuyện nào cũng dzui, đâu có cái nào là chuyện buồn! hehehe!
    Nếu mà gặp Hến thì sẽ như vầy:
    “À, cô ơi, tui nghe người ta nói trên báo NV hay VB gì đó cách đây chừng 1, 2 tháng có bài nói về chuyện người già được hưởng tiền gì đó phải không cô?”.
    Tui chưa già, tui đọc chi mấy tin đó mà biết cha nội! hahahah!

    Like

    • Tâm says:

      Hahaha….Trên xa lộ 91 thường kẹt xe, có một lần tui mở radio nghe. Co’ thính giả kia gọi vô muốn yêu cầu bãn nhạc gì đó cho bà xã, nhưng quên tựa bài hát ảnh cứ cái tựa gì nè…gì nè quên mất rồi. Cô XNV cũng muốn giúp ảnh nhớ mới hỏi vậy lời nhạc ra làm sao coi có thể nhận ra bài hát không? Ảnh phân trần là tựa bài mấy chữ còn không nhớ, đâu mà biết lời hát? Vậy bài hát đó bắt đầu như thế nào cô XNV chưa bỏ cuộc, thì tự nhiên ảnh mới hủm… hum… hùm dạo theo bài hát. Ảnh dạo tới đâu, tui nghe bà con trong phòng thu âm cười tới đó… Tui cũng cười đau bụng với ông đó ngày hôm đó luôn.

      Nhiều khi có mấy câu chuyện vui như vậy thấy cuộc sống nhẹ nhàng hơn. Chúc ACE một tuần làm việc thoãi mái 😆

      Like

      • Van Nguyen says:

        – A, tui biết bài đó tựa gì rầu!
        – Vậy hả! (mừng quýnh) bài gì vậy chị?
        – Bài …Bó tay!

        Like

      • Gia lum lon says:

        Nghe radio Bolsa, mấy mục độc giả gọi vào, nhiều khi thấy lẩm cẩm nhưng lại thấy thật dễ thuơng và thông cảm. Dễ thuơng cúa tuổi già cô đơn, buồn chán hay lam lũ đầu tắt mặt tối trên xứ người, và nhiều khi rât hãnh diện đượ c nói trên ra dzo^ cả xứ nghe.
        Heheh khi nao T. nghe tiếng chú G. trên đó, là biết cuộc đời chu đang xuống dốc , no brake, từ triền đồi dọc fw 91 😛

        Like

  7. Gia lum lon says:

    Sao ngộ ghê hén, cô giáo thích cái gì có chữ lớn không hà: gương lớn, asset lớn
    (Hến, Tâm tiếp coi nè)

    Like

    • ngoclan says:

      hehehe, đâu có đâu, tại mọi người viết sao NL copy lại như vậy chứ bộ 🙂

      Like

      • Tâm says:

        còm sĩ trong đây thành thật lắm ..thấy sao viết vậy hà 😆

        Chú G chờ cháu với…dụ thằng nhỏ đi chọc cô giáo, giờ chạy trước vậy…hahaha

        Like

  8. Gia lum lon says:

    @HTC
    Tuần rùi anh mang gậy đánh chó đi lang thang một mình, rùi khện được mấy chừ?

    Like

    • Napa says:

      @GLL &HTC
      Chắc HTC đi lụm một mớ hột xoàn dìa tặng bà xã đó mờ. 🙂
      Tui đi bụi đời lụm chai hai ông bạn già có gì vui nhớ để dành nghen. 🙂

      Like

      • HTC says:

        @GLL
        Tuần rồi đi làm việc thiện, ông ui, chạy phờ râu luôn, 😎

        @Napa
        Bạn Già take care nha, nhớ những chuyện vui, về kể cho tui với GLL tức chơi, 😳

        Like

  9. Silent says:

    Blog’s NL kinh hoàng lắm ACE ơi! Lỡ vào rồi thì khó mà gỡ rối tìm được lối ra. Chứng tỏ là dễ bị “ngập”, ghiền và không thể không có trong đời sống thường nhật.

    Cái hay và ưu điểm của cô giáo là mỗi khi post lên bài nào cũng luôn làm touchy nhiều con tim mẫn cảm của bạn đọc xa gần. Nhược điểm ở đây, là những bài viết mới, sang trang nhanh quá. Thuộc dạng “trâu già luôn uống nước đục”, chậm tiêu, chậm hiểu và nhiều khi muốn chia sẻ vài dòng suy nghĩ , nhưng quay qua quay lại ý tưởng của mình đã trở thành “quá date, cũ mèm”. Không biết kiện thưa ai bây giờ??? Con kiến đi kiện củ khoai, coi sao được? 🙂 🙂

    Like

    • ngoclan says:

      Con kiến mà đi kiện củ khoai, tui bóc con kiến bỏ qua một bên, lủm luôn củ khoai, thế là hết thưa hết kiện 🙂

      Like

      • Bidong says:

        Cái gì cũng “lủm” hết thì than sao cứ ù? j/k tui chạy…

        Like

        • Silent says:

          Nhớ lần đầu tiên về VN, có nghe người ta dùng tiếng “lủm” với một phong thái tiến bộ thời thượng. Hôm nay cô giáo tình cờ nhắc lại động từ “lủm”, tui lại liên tưởng đến câu chuyện năm xưa : “Tình yêu và tuổi trẻ bây giờ thì quá trời quá đất, biết nhiều và ham vui. Lủm trước, rồi hạ hồi phân giải, tính sau.” (Xin các ACE đừng lên án,vì chợt nghĩ, có lẽ đầu óc tui luôn tối ôm tối mò! Ở đây tui chỉ muốn chia vui với mọi người về một slang mới khi về lại Sài Gòn.

          Like

          • Van Nguyen says:

            heheheh! Người nước ngoài đang học tiếng Việt mà gặp mấy chữ này là từ điếc tới điếc! 😛 😛 😛

            Like

  10. Lụa says:

    A lô, từ trước giờ cô phóng viên Ngọc Lan toàn là đi phỏng vấn thiên hạ không à, cô lại là nhân vật đang được nhắm tới và đang được ngắm nghía, nên tui nhân dịp may hiếm có này xin được giơ tay có câu hỏi:
    Là do nguyên nhân huyền bí nào khiến cô NL đang “dũa” bỗng trở thành “phóng viên không biên giới” ?
    Tui nghĩ chắc cô đã kể chuyện này ở đâu đó rồi, nhưng vì tui mới tửng đây thôi 🙄 nên chưa rõ bài đó nó nằm ở đâu, làm ơn cho tui cái link, cám ơn cô.

    (hôm nay thử cầm “đùi gà” phỏng vấn NL để xem cảm giác nó ra làm sao 😆 )

    Like

    • Van Nguyen says:

      Cô giáo đi dũa neo, gặp ông chủ báo NV đi làm neo, cô giáo dũa ông chủ báo bị chảy máu, ông chủ báo mắng vốn, cô giáo viết một bài tường trình, ông chủ báo thấy hay quá, kêu cô giáo quăng cây dũa, cầm cây viết đi theo ông chủ vô báo NV làm! hehehe!

      Like

    • ngoclan says:

      hahahaha, “đang được nhắm tới và đang được ngắm nghía” xem tại sao cô này tròn quay vậy hả chị 😉
      Em không có phải “đang “dũa” bỗng trở thành “phóng viên không biên giới”” liền đâu 🙂
      Lúc đang “dũa,” cũng là lúc đang đi học ESL ở trường GWC, có anh bạn cùng lớp làm cho NV, muốn tìm người vô làm “thầy cò” thế cho ảnh. Thế là nghe theo lời rủ rê đó vô NV, gặp ông sếp lớn hỏi mấy câu rồi kêu đi làm.
      Cũng hơn 2 năm làm “thầy cò” trước khi chuyển sang “múa keyboard” đó chứ.
      Trong thời gian làm “thầy cò” cũng là lúc em tập tành mở blog để có nơi trò chuyện với bạn bè, đồng nghiệp cũ, vì ở đây mình còn mới quá, chưa quen biết ai hết. Blog đó lọt vào mắt của vài người trong ban biên tập báo NV. Và đến ngày nhà văn Hoàng Mai Đạt “rủ rê”: “NL vào ban biên tập làm nghen!”
      Thế là dọn đống hàng xén của mình từ bàn “thầy cò” sang bàn “biên tập”
      Rồi đến phiên sếp Thiện Giao về, nói rằng, “Công việc của em bây giờ là phóng viên”
      Thế là thành phóng viên, từ tháng 9, 2009 🙂

      Chuyện là vậy á, chị đừng nghe theo lời “xiên tạc” của thị Hến 🙂

      Like

      • Van Nguyen says:

        Ủa, vậy là tui nói trật lất rồi hả! Sao kỳ vậy ta, tui thấy chuyện trong phim bộ ưa nói vậy lắm mà! heheheh!

        Like

      • Lụa says:

        À thì ra là vậy, cám ơn cô.
        Vậy cô có thể cho biết thêm, ngoài dự tính sẽ mua nhà 6 phòng ngủ 8 phòng tắm ra 8) , cô còn mơ ước gì khác nữa, cô có thích sẽ chuyển từ nghề phóng viên qua làm ngành giáo trở lại hay gì khác nữa không ?

        Like

        • HTC says:

          Cô phóng viên, dự tính mua nhà 6 phòng ngũ, 8 phòng tắm, nên định chuyển từ phóng viên sang làm CEO, 😀

          Like

      • HTC says:

        À há! thì ra mới qua Mỹ, cô giáo cũng đồng nghiệp dí tui,

        Like

  11. Bidong says:

    Lần đầu tui bắt đầu chú ý đến người phóng viên NL là dịp NL cùng với một nhóm người đi thăm và tường trình về những trại tị nạn cũ; tui đọc mà không cầm được “nước mắt cá sấu” 🙂 của tui. Từ từ sau đó mỗi lần tui lên NVO thì tui tìm bài của NL đọc trước tiên. Đến một ngày tui lạc vào “mê hồn trận” của NL’s Blog. Từ hồi tui sang Mỹ đến giờ tui chưa bao giờ dám còm với ai trên internet vì sợ người xấu ăn cắp ID… Lần đầu tiên tui thử làm gan, gửi e-mail cho NL (là chuyện cũng ít khi nào tui làm trước đây), từng bước từng bước tui “sập bẫy” khi nào không biết, và thế là còm từ đó đến giờ. Vào blog này như ghiền sì ke vậy, đôi lúc cũng xì trét vì những chuyện trời ơi đất hỡi… nhưng quý hơn hết vẫn là tui có dịp quen được nhiều bạn còm rất thân tình và dần dần thì gần như là một gia đình thứ hai vậy! Cám ơn NL, cám ơn NVO đã cho tui có cơ hội để được quen nhiều còm sĩ rất vui nhộn trên blog này và nhất là “sinh tật” cười đủ kiểu như cười mĩm, cười té ghế, cười toét, cười và cười… 🙂 một nụ cười bằng 10 thang thuốc bổ phải không các bạn?

    Like

    • ngoclan says:

      Cám ơn chị Bidong 🙂
      Chuyến đi về mấy trại tị nạn đó nhiều cảm xúc quá chừng. Nhớ khi đó vừa viết bài nước mắt vừa chảy, từ Letung đọc bài viết của mình qua phone để phát trên radio mà cũng nghẹn giọng… Nghĩ lại thấy mình “kỳ cào” thiệt 🙂
      Mới trưa nay, chú CEO nói, “mấy người trên blog NL dễ thương thật!” hehehe

      Like

      • Trùm Sò says:

        Có phải ổng nói tui dễ thương hông? Hỏi dùm tui ổng có mở job còm bạt mạng hông cô giáo? Nếu có tui apply. Hehe.

        Like

      • Van Nguyen says:

        Mà chu CEO có nói dễ thuông nhứt là ai hông dị! heheheh!

        Like

      • Gia lum lon says:

        Chú CEO ơi,
        Nói thiệt không sợ mất lòng nhen, mà cai này G nói là G chịu tránh nhiệm 101%

        1- Từ ESL 101nhón nhén lên thầy cò, chưa kinh nghiệm chắc là entry level salary (?)
        2- Tư` entry level salary của thầy có nhảy lên phóng viên, chắc bước nhảy salary này ngắn , cũng không dài bằng chức tước (?)

        Dza^.y là chú CEO hời to rùi há? Hời hơn bán thuốc hay chơi xì tốc nũa hỉ 😛

        (Mùa Giáng Sinh rùi, cô giáo có gởi thơ cho Santa Claus, chỉ xin cai nhà 6 phòng ngủ, 8 phòng tắm 4 car garage, nên Santa nhờ Già làm cố vấn quạt mo dzu`m)
        hehehe

        Like

        • ngoclan says:

          hahahaha, thank you Bố Già.
          CEO nói hồi mới vô trả lương hơi hớ một chút, giờ làm bù lại, hehehehe

          Like

  12. Napa says:

    @AL
    Les Trois Mousquetaires thêm Les Sept Mercenaires cũng dzớt luôn. Bà chủ nhà nói đó nha. 🙂
    Cho biết ngày tháng càng sớm càng tốt để sắp xếp không đi xa lụm chai.
    Muốn hò có hò muốn hát có hát muốn bê thui + Napa thì dễ ợt. 🙂
    @Cô giáo
    Tui hổng nhớ bài đầu tiên tui đọc trên NVO của cô là bài gì. Nhưng đọc văn đoán biết người. Sau vài phóng sự tui kết liền. 🙂

    Like

  13. Van Nguyen says:

    Lúc này bà con nào trực blog nhớ vác theo phim bộ coi! hahahah!

    Like

  14. ngoclan says:

    “Anh thèm cơn lú lẫn” —-Đọc tựa bài thơ này nghe quá chừng hấp dẫn

    Hà Huyền Chi

    Anh thèm là vạt nắng
    Đùa trên áo em xinh
    Vuốt ve làn da trắng
    Hôn cánh môi đa tình

    Anh thèm là ngọn gió
    Thổi suốt lòng em si
    Vỗ về từng phiến nhớ
    Nuôi khát khao dị kỳ

    Anh thèm là mây nõn
    Như tóc em bồng bềnh
    Chuỗi mộng con, mộng lớn
    Sẽ hân hoan tựu thành

    Anh thèm là chiếc nhẫn
    Trói em vào đời riêng
    Anh thèm cơn lú lẫn
    Quên cuộc đời, trừ em.

    ****
    Rồi, ai muốn họa thì họa đi 🙂

    Like

    • Van Nguyen says:

      20 năm sau…
      Anh thèm là chiếc nhẫn
      Tặng bồ nhí mới quen
      Anh thèm cơn lú lẫn
      Quên cuộc đời có em!
      😦

      Like

    • Gia lum lon says:

      Giời ạ, cái này là dụ khị thuở 19 năm a^’y, còn ai mơ mộng kiểu lá me này nữa ?
      Một buổi tối ỏ vỉa hè SG, nghe có ngươi mượn thơ HHC, xin phép ace, co^ gia’o che’p lại

      Anh thành con lú lẩn
      Đùa trên ngực lẳn “sili”
      hôn nhẹ da đầy “bột”
      Vờn vờn môi vùa “bơm”

      Like

      • Van Nguyen says:

        Đọc bài thơ của HHC xong tự nhiên muốn hát….’ta biết ta đã dzà’! hic!

        Like

      • ngoclan says:

        Anh đừng vờ lú lẫn

        Chì Huyền Ha

        Em sẽ mặc áo tắm
        Phơi mình trên sóng xô
        Cuốn hồn anh mê đắm
        Ngã nhào vô… hủi lô

        Em sẽ làm tóc nhớ
        Bay xõa tung trong chiều
        Quấn chân anh lớ ngớ
        Giật ào… nằm thẳng đơ.

        Em sẽ mặc tênh hênh
        Như thời vừa tí tớn
        Để lòng anh lênh đênh
        Không mơ nàng mới lớn

        Anh đừng hòng lú lẫn
        Không có ích chi đâu
        Em xuống tay tàn nhẫn
        Anh sẽ bạc đầu lâu.

        Like

  15. Silent says:

    Không biết đây là tin buồn, tin dữ hay tin vui : Nhà độc tài, nhân vật chính trị nổi cộm nhất nam Mỹ vừa qui tiên. Venezuela’s ‘Comandante’ Hugo Chavez dies.

    Like

  16. Độc-giả Texas says:

    Chào cả nhà. Ngao mới về.
    chúc mọi người buổi tối êm đềm

    Like

  17. HTC says:

    Cô giáo ui, đồng nghiệp là cô giáo cầm ngón tay để dủa móng, còn tui dủa đồ đeo ở ngón tay, hehe

    Like

  18. HTC says:

    Tui phải sắm cái kiếng lúp mới, hềhề

    Like

  19. Tino says:

    Cô giáo & Còm gia cứu bồ dùm mình :

    “Thánh đường hồi giáo Perdana Putra lớn nhất Đông Nam Á, nó là cái củ hành màu hồng , bên trong tuyệt đẹp với toàn đá granite đến từ Châu Âu và có sức chứa 15,000 tín đồ. Bên trong thánh đường không có tượng, hình, bàn thờ hay bất cứ thứ gì. Nó trống trơn như cái sân đá banh vậy. Đố bạn tại sao?”
    Mình tra từ điển Google mà chưa thấy lời giải, có ACE nào biết vụ này không ?

    Like

    • M&M says:

      @Tino: Đền thờ màu hồng ở Mã Lai tên là Putra Mosque. Còn về lý do bên trong đền thờ “trống trơn như cái sân đá banh”, Tino thử đọc ở link này: http://en.wikipedia.org/wiki/Mosque#Prayer_hall.

      Like

      • Tâm says:

        @Tino: hồi chiều tui cũng đang tìm câu trả lời cho ông, rồi cô giáo post hình áo dài, quần jean bên bài mới làm tui tập trung không vô :lol:. Nhờ có anh M&M gởi cái link, tui nghĩ đây là lời giải cho ông nè…coi có hợp lý hông

        “The prayer hall, also known as the musallah, rarely has furniture; chairs and pews are generally absent from the prayer hall so as to allow as many worshipers as possible to line the room”

        Đừng kêu tui bỏ thời gian ra dịch qua tiếng Việt nha, tui còn phải chạy qua bài mới góp ý kiến một chút…..hahaha

        Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s