Cha mẹ kể về con

Những câu chuyện của con cái kể về cha mẹ mình dường như lúc nào cũng đẫm nước mắt.

Bởi, khi đứa con có thể viết ra những điều nó nghĩ về mẹ về cha thì luôn luôn, bao giờ, và lúc nào cũng là những gì làm nó xúc động nhất, nhớ nhất, hay hối hận nhất…

Bằng chứng là hôm nay ngồi edit bài của những người con viết về Mẹ mà tui cứ thút tha thút thít, khiến anh bạn đồng nghiệp ngồi phía sau cứ phải lên tiếng, “Gì mà buồn dữ vậy Lan! Tội nghiệp Lan quá, đọc bài người ta mà khóc sướt mướt…” (hehehe, quê dễ sợ :p )

Trong khi chuyện cha mẹ kể về con mình thì sao? Tôi có cảm giác là hình như cha mẹ hay nhớ đến những gì ngộ nghĩnh, đáng yêu, tếu táo, hay một nét gì đó đặc biệt của con mình… để mà kể ra với người khác, để cười, để vui, hơn là khiến người ta phải rơi nước mắt khi nghe chuyện con mình.

Nghĩ vậy, nên tôi chọn đề tài này cho việc tâm tình, chia sẻ, kể lể, ỉ ôi… trong khi chờ đến ngày đi ăn tiệc mừng Mother’s Day. Chứ rút kinh  nghiệm năm rồi, tốn nhiều khăn, tô, thau chậu, lon, thùng,… hứng nước mắt quá 🙂

Như mọi lần, tui phải làm vật thế thân kể trước, kỳ sau tui đề nghị bốc thăm nghen 🙂

***

Sáng hôm qua tui chở đứa bạn đi khám thai.

Kể từ lần sanh thằng nhóc Bi đến nay cũng đã gần 12 năm tui chưa gặp lại cảnh này: toàn là bầu. Bầu to bầu nhỏ. Bầu cao bầu thấp. Bầu già bầu trẻ. Bầu sắp sanh đi lạch bạch, bầu chưa thấy bụng nhưng cũng ưỡn ưỡn đi hay lấy tay xoa xoa bụng cho cảm giác là… bầu. Nhìn vừa tếu vừa thương gì đâu.

Tui sanh đứa con đầu, bé Ti, khi tui được 23 tuổi. Sanh con ở Việt Nam hình như rất khác so với ở đây. Ba má tui khi đó đã định cư tại Mỹ. Ba má chồng tui mất trước khi biết mặt con dâu. Thế cho nên, tui chưa bao giờ phải bận tâm đến chuyện sanh con nên ở nhà nội hay về nhà ngoại. Tui chỉ phải ở nhà tui 🙂 Và má tui từ Mỹ về nuôi tui sanh.

Điều tui nhớ nhất trong lần vượt cạn này là khi nhau vừa mới xổ, tui còn nằm trên bàn sanh, thì một cái bình oxy to đùng được đưa vào phòng để tiếp hơi cho một bà bầu khác đang ngộp thở không hiểu sao rớt cái đùng xuống sàn và nó phát ra tiếng xì xì xì… Y tá hét lên, mọi  người hoảng loạn.  Tui chưa kịp hiểu chuyện gì sẽ xảy ra nhưng nhìn thấy cảnh nhốn nháo, chạy tán loạn, thì từ trên bàn sanh tui phóng luôn xuống đất, vừa lúc “bồ cũ” chạy vô hỏi “Con đâu?” Tui chỉ chiếc bàn trên đó có 2 đứa bé sơ sinh còn đang nằm dưới ánh đèn. “Bồ cũ” bế luôn hai đứa lên định chạy ra cửa.

Tuy nhiên, ngay lúc đó thì mọi việc trở lại bình thường, ai đó đã tắt cái van của bình oxy. Ông bác sĩ đỡ sinh cho tôi vẫn còn đang bên giường sanh đằng kia làm hô hấp nhân tạo cho bà bầu bị ngợp thở. Các y tá quay vào, đỡ hai đứa bé từ trên tay “bồ cũ” đặt xuống trở lại và đỡ tui trèo lên giường nằm yên ngoan ngoãn. Một bà bác sĩ khác đi vào la y tá rùm trời về cái tội bỏ chạy hết trơn!

Khi ông bác sĩ quay lại, hỏi lúc nãy tui nhảy xuống đất hả, tui gật đầu, ổng cười nói, “Gan dữ vậy!” Hehehe, nếu mình biết mình gan thì mình đâu có dám làm! Chẳng qua vì mình thuộc loại “điếc không sợ súng” thôi.

Giờ phút đầu tiên trong đời của bé Ti là như vậy!

Đến khi về nhà, tháng đầu tiên, có lúc tui đặt con lên chiếc gối tôi hay nằm, nó dài chỉ bằng 2/3 cái gối. Tui nhìn con, và hỏi, “Bao giờ con mới dài bằng cái gối này để mẹ có thể nằm ôm con?”

Vậy mà nó lớn tự lúc nào.

Giờ đây thỉnh thoảng mỗi sáng  mỗi tối, khi con bé nhũi nhũi đến đứng cạnh ôm mẹ. Tui lại lặp lại câu hỏi ngày xưa, “Hồi đó mẹ cứ hỏi không biết bao giờ con mới dài bằng cái gối, đâu dè giờ con đã cao được như vầy, lại còn bày đặt vào đại học nữa!” Nó lại cười nhũi nhũi vô mình mẹ.

 

About Ngọc Lan

Tui là đứa hay khóc, dễ khóc và khóc dai. Nhưng đồng thời, tui cũng là đứa ương bướng đến độ lì lợm. Tui là đứa thích chuyện, kể chuyện, và nghe chuyện. Nhưng đồng thời, tui cũng là đứa rất lười nói chuyện. Tui là đứa nhớ dai nhớ lâu, ít càu nhàu Nhưng tui cũng là đứa mau quên, chóng quên và quên hết. Hehehe Sau cùng, Tui là Lan ù. Vậy thôi.
This entry was posted in Cõi nhân gian. Bookmark the permalink.

234 Responses to Cha mẹ kể về con

  1. Trùm Sò says:

    Thank you, cụ Ốc. Bài viết của cụ làm tui nhớ hồi sinh hai đứa nhỏ con tui. Cũng na ná như dzậy. Đoạn trường ai có qua cầu mới hay. Có điều tui thua cụ một cái là lúc bác sĩ biểu tui cắt dây rún, tui quỷnh, không dám cầm kéo cắt…

    Còn chuyện của tui ngày hôm nay thì đơn giản như đang giỡn: lúc sáng cả nhà đang ngồi ăn bagels, nhấm nháp cà phê, má sắp nhỏ hỏi bâng quơ, “what day is today can somebody remind me?” Thằng con trai biết ý, kề môi vô cheek của má nó hun cái chụt rồi nói, “Happy Mother’s Day, mom.” Má thằng nhỏ có vẻ hài lòng, quay qua đứa con gái ngồi cạnh bên hỏi, “What’s about my daughter?” Đứa con gái mắc cỡ quay mặt qua chỗ khác, miệng nói nho nhỏ, “Happy, happy …”

    Má sắp nhỏ quay qua tui: “còn ông già sao làm lơ?” Tui lầm bầm, “Đàn bà gì mà lam quá xá cỡ, tối đã đòi quà, sáng còn đòi quà.” 😆 :mrgreen: 😆

    Happy Mother’s Day, everyone. Tui biết trong blog này có một mẹ … mìn, heheh. Happy Mother’s Day cho Mẹ Mìn luôn. 😀

    Like

    • ken zip says:

      @ Ông Trùm
      Tui nghĩ câu chuyện ông kể hôm hay không “đang giỡn ” chút nào hết ! Thiệt đó ông ơi ! chúc ông có sức khỏe để đội đá vá trời nha ông !
      À, con gái ông không chịu hun, thế thì còn ông, sao ông làm thinh vậy?
      Hê hê hê
      Cám ơn ông đã đọc bài tui viết. Mới đầu cầm kéo cũng run lắm chớ, nhưng có bác sĩ một bên khuyến khích, tui an tâm phần nào.
      Hhahhaha, ông Trùm đã bỏ phí một dịp được làm b/s sản khoa rồi đó ông Trùm ơi!

      Like

      • Van Nguyen says:

        Sao tui hông nhớ mấy vụ này gì hết dị ta, không biết ông b/s có kêu Rồng tui cắt dây rún không nữa, để bữa nào tui hỏi lại! heheh!

        Like

        • ken zip says:

          ổng ngồi bên ngoài, giây rún có phải giây …điện thoại đâu mà người thì sinh trong phòng, người ở bên ngoài cắt rún.
          Lần sau cho LCT vô , nhớ nhắc ổng cắt rún cho con nha!

          Like

  2. Van Nguyen says:

    Lâu rồi tui mới nghe lại chị NL đọc tin tức trên đài, thấy hay hơn hồi xưa nhiều lắm à nghe! Good job, chị Lan! hehehe!

    Like

  3. ken zip says:

    sao là…sao đó ?
    quà cáp gì kể nghe với?
    Cá nướng còn hông?

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s