Làm sao mà biết

Hôm qua, tui dành ra cả buổi tối ngồi đọc một loạt bài liên quan đến sự kiện Thiên An Môn – vụ thảm sát kinh hoàng xảy ra cách đây đúng 25 năm, ngày 4 tháng 6, 1989.

Vừa đọc vừa rùng mình.

Và tui chợt nghĩ, ngày này, năm đó mình vừa bước vào kỳ nghỉ hè năm lớp 11. Mình cũng là đứa có đọc báo, có xem TV, nhưng hình như mình đã không biết một mảy may gì hết về sự kiện khủng khiếp này.

Không biết! Không biết một chút xíu xiu nào hết, cho đến những năm gần đây.

Một nỗi gì đó bàng hoàng. Bàng hoàng trong sự kiện chính quyền cho chiến xa xe tăng vào nghiền nát những sinh viên biểu tình. Bàng hoàng trong cả những cách người ta phỏng đoán về số người thương vong.

Sự thật cho đến ngày hôm nay, 1 phần tư thế kỷ, cũng chưa thể nào người ta biết hết, một cách tường tận nhất: Thật sự điều gì đã xảy ra trong khoảng thời gian mất tiếng đồng hồ mất điện tại Thiên An Môn vào đêm 4 tháng 6, 1989? Để cho đến ngày hôm nay, nhà nước Trung Quốc không đưa ra bất cứ con số nào về số người thương vong, chỉ biết là tùy theo góc nhìn của những người quan sát lúc đó mà số người chết dao động từ 200 đến 10,000! Một sự chênh lệch không biết phải diễn tả như thế nào.

Có người cho rằng thế hệ những người trải qua sự kiện Thiên An Môn nay đã già, đã đi vào quên lãng, còn lớp trẻ TQ lớn lên hình như không hiểu, không biết gì hết về sự kiện này ngay tại đất nước họ. Tui nghĩ khác. Gần 100,000 sinh viên biểu tình trong đêm 21 tháng 4, trước ngày quốc tang của Hồ Diệu Bang, tổng bí thư TQ, là những người đang ở độ tuổi 20. Vậy, giờ đây, sau 25 năm, họ chỉ hơn tôi vài tuổi – không thể nói họ đã già, đã lãng quên – thế thì họ đang ở đâu? Bây giờ họ làm gì?

Và, đến bao giờ, mình mới được nghe một cách đầy đủ nhất: Thiên An Môn đã như thế nào trong ngày mà Đặng Tiểu Bình hay Lý Bằng ra lệnh cho quân đội bằng mọi cách phải giải tán cuộc biểu tình đã kéo dài suốt 50 ngày của sinh viên Trung Hoa?

2.

Những người có mặt trong tấm hình này là Trịnh Hội, là nhà báo-blogger Đoan Trang và blogger Người Buôn Gió Bùi Thanh Hiếu.

1512441_10152305065573521_4603240700618573437_n

Ngoài Trịnh Hội là người tui có nhiều cơ hội tiếp xúc; 2 người còn lại tui được biết, được gặp chỉ vì tui làm việc cho Người Việt.

Tui không coi mình là bạn họ, thời gian không đủ cho tui và họ trở thành bạn bè, nhưng tui ngưỡng mộ cả 3 người, ở tinh thần dấn thân phục vụ xã hội. Tui ngưỡng mộ vì họ làm được điều mà tui không hay chưa làm được.

Tui cảm thấy tâm đắc với câu nói của một anh đến từ Canada, người đã vận động để cuối cùng cho VOICE có được một văn phòng đặt tại đất nước Canada, rằng: Nếu ít năm trước đây, chỉ cần nghe giọng Bắc như các bạn là mình đã dị ứng ngay lập tức, là đã nghĩ ngay trong đầu “Đồ VC”. Nhưng hôm nay, mình có thể ngồi cùng, ăn cùng các bạn như thế này là đủ hiểu suy nghĩ mình đã thay đổi như thế nào. Và mình tin chắc rằng vận mệnh Việt Nam thay đổi như thế nào là chính từ những người như các bạn.”

Vâng, tui ngưỡng mộ các bạn, như cách tôi ngưỡng mộ những người làm được những việc mà tui không làm được.

About Ngọc Lan

Tui là đứa hay khóc, dễ khóc và khóc dai. Nhưng đồng thời, tui cũng là đứa ương bướng đến độ lì lợm. Tui là đứa thích chuyện, kể chuyện, và nghe chuyện. Nhưng đồng thời, tui cũng là đứa rất lười nói chuyện. Tui là đứa nhớ dai nhớ lâu, ít càu nhàu Nhưng tui cũng là đứa mau quên, chóng quên và quên hết. Hehehe Sau cùng, Tui là Lan ù. Vậy thôi.
This entry was posted in Cõi nhân gian. Bookmark the permalink.

15 Responses to Làm sao mà biết

  1. xi-cu-la says:

    Cám ơn Ngọc Lan, Ngọc Lan nhà báo, Ngọc Lan nhà giáo và trên hết là Ngọc Lan , con người Việt Nam.

    Like

  2. Tim Tran says:

    Chúng ta ngưỡng mộ và kính phục những người tranh đấu cho dân chủ trong nước, dù chúng ta có tiếp đón họ trân trọng thế nào đi nữa khi họ ra nước ngoài cũng không đủ để nói lên lòng can đảm của họ, trong khi chúng ta nghe hai chữ công an là muốn tè rồi. Tôi hay tranh luận với nhiều bạn trẻ tiêu cực, hay các bạn già lòng đầy oán thù và nghi ngờ cho các bloggers tại VN là những con mồi nhữ , tôi không đồng ý.
    Cọng sản trung cọng cướp dựt , người trung cọng hung hăng tự cao tự tại , cho nên một chính quyền độc ác , giết hại dân mình một cách lạnh lùng như mít bán tai ABC thì cũng không ai lấy làm lạ , cách đây 25 năm họ là sinh viên đấu tranh cho tự do dân chủ , nay là chủ hảng xưởng lo tham nhủng bỏ tiền vào túi nên họ câm như hến thôi.
    Người tổ chức văn nghệ hay hôi họp, họ chỉ biết nhau chứ không phải là bạn , tôi có một ông bạn là chủ tịch sinh viên tiểu bang lạnh , đúng ra tổ chức tiếp đón ca sĩ, nhạc sĩ, những nhà tranh đấu , hình chụp rất nhiều với các người nổi tiếng, nhưng anh ấy bảo tôi không phải là bạn của họ , vì có người 5 năm sau tôi gặp họ không biết tôi là ai , nguòi nổi tiếng mổi ngày họ giao tiếp cả chục người mới thì làm sao họ nhớ anh , mà nói là bạn thì có lạm dụng ngôn từ lắm không ?

    Like

  3. Van Nguyen says:

    Ai muốn biết khái quát về vụ Thiên An Môn thì coi ở đây,
    http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_Thi%C3%AAn_An_M%C3%B4n
    Hình ảnh tiêu biểu nhất là anh sinh viên chặn trước đoàn xe thiết giáp.
    Có thể là vì nếu người dân nào ở Trung quốc nhắc đến sự kiện này sẽ bị ở tù nên không ai dám nhắc dám kể về những gì đã xảy ra.

    Like

  4. Joe says:

    Làm sao mà biết… Thiên An Môn…?

    Vụ này lớn quá bởi vậy có nhiều gốc độ và nhiều cách nhìn về việc này. Mấy cái vụ này dân thường như mình hổng biết phía trong thiệt sự là gì…

    Năm rồi, tui du lịch TQ, Tui chỉ thấy và biết là quảng trường Thiên An Môn này bự ơi là bự, huge! Như cái sân banh hình vuông mà từ cạnh này đi bộ qua cạnh đối diện chắc cũng gần 30 phút. 🙂
    Happy Friday, ACE 🙂

    Like

  5. Gia lum lon says:

    “Blood is on the square” trong you tube, a 20 series.

    Like

  6. Van Nguyen says:

    Câu hỏi này của cô giáo coi bộ khó quá nên bà con nào cũng im ru bà ru hổm nay! hahaha!

    Like

  7. Gia lum lon says:

    Trong hình này cô giáo bé nhỏ hẳn ra:)

    Like

  8. Tan Nguyen says:

    1- Nhiều lúc tui rất hồ nghi với cái câu “Lịch Sử Sẽ Trả Lời.” bởi lẽ bản chất của chế độ cộng sản là chính sách ngu dân, bưng bít thông tin, nói / viết một đằng làm một nẻo, mưu mô, gian lận thì làm sao lấy đâu ra câu trả lời? Cũng tương tự như trong lịch sử Việt Nam với bao nhiêu chuyện như: Cải cách ruộng đất, Thảm sát tết mậu thân, chống đảng, đánh tư sản, nhân văn giai phẩm, etc cũng vẫn là những bảng puzzle bị mất nhiều miếng.
    2- Đối với những người đối lập & đấu tranh cho dân chủ trong nước thì cá nhân tôi rất là ngưỡng mộ đến sự hy sinh của họ. Mong rằng những người này là những nhân tố kêu gọi được lòng dân thay đổi được đất nước Việt Nam.

    Like

  9. Câu chuyện tuy tếu nhưng lại thật… hữu lý.

    Mời quý vị đọc để suy gẫm

    Sau hai vòng đàm phán không chính thức với mục đích nếu không đạt được Hiệp ước Liên minh Quân sự với Hoa Kỳ thì ít ra cũng được phép mua vũ khí từ Mỹ, Đại diện CSVN đành về nước tay không với gói quà 18 triệu đô viện trợ cho Cảnh sát Biển.

    Hôm trước khi ra sân bay về nước, Đại diện CSVN có ngõ lời mời người đối tác phía Mỹ một buổi cơm tối thân mật tại một nhà hàng Tàu trong vùng Virginia. Nhà hàng này nổi tiếng với món Vịt Bắc Kinh và có rất nhiều Tổng thống Mỹ ghé qua ăn và chụp hình lưu niệm. Vừa bước vô cửa người đại điện Mỹ nói chào một cách dí dỏm:
    – Ông cũng khéo chọn lựa chứ? Mỹ gặp Việt trong nhà hàng Trung Quốc?

    Đại diện CSVN cười và giải thích:
    – Nhà hàng này có chủ là người Đài Loan. Cứ xem như kẻ thù của kẻ thù là bạn.

    Đại diện Mỹ buột miệng ra một câu tiếng Việt:
    – Thế ra là nhà hàng của “Thế lực THÙ (của) ĐỊCH” à?

    Đại diện CSVN phá lên cười:
    – Gớm. Ông cũng rành tiếng Việt đấy chứ?

    – Tôi học tiếng Việt ở Mỹ, học tiếng lóng tiếng láy ở Sài Gòn khi còn làm tùy viên văn hóa bên đó trước năm 1975. Sau này vẫn theo dõi thời sự và trao đổi trên Facebook. Chúng ta có thể thảo luận bằng tiếng Việt để khỏi mất thì giờ. Ông muốn gặp tôi lần cuối chắc là có câu hỏi gì cho tôi?

    Đại diện CSVN vào thẳng vấn đề:
    – Hai vòng đàm phán qua ông đã kết luận chúng tôi không thể có Liên minh Quân sự với Mỹ vì Trung Quốc sẽ cản trở. Chúng tôi không có đủ ngân sách để mua vũ khí tự túc. Xem ra giải pháp quân sự lúc này với Trung Quốc không khả thi. Thế thì giải pháp pháp lý, ông nghĩ có khả thi hay không? Ý tôi muốn nói rằng đưa Trung Quốc ra Tòa án Quốc tế để kiện như Philipines đang làm thì có khả thi không?

    – Cơ hội rất ít, thưa ông. Và các ông nên cân nhắc cẩn thận về các bằng chứng trình trước tòa. Vì nếu tòa phán quyết các ông THUA thì con đường tương lại còn gian nan hơn nữa. Phán quyết mới nhất của tòa cấp quốc tế xem ra là bản án tử hình cho các ông tại Biển Đông. Khi ấy các ông bị đẩy ra bên lề mọi tranh chấp sau này của các nước trong vùng đối với Biển Đông.

    – Nhưng nếu chúng tôi liên kết kiện với Phi hay các nước khác?

    – Tôi cũng nhận thấy các ông đang có hướng này. Khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ghé thăm Phi hôm qua. Nhưng khả năng Phi liên kết với ông trong vụ kiện rất thấp vì khi Phi kiện các ông không ủng hộ. Bây giờ các ông tham gia với BẰNG CHỨNG BẤT LỢI hơn thì dĩ nhiên Phi khó chấp nhận.

    – Chúng tôi có đầy đủ các bằng chứng THUẬN LỢI từ thời Thực dân Pháp đến Việt Nam Cộng Hòa rằng Việt Nam có đã xác định chủ quyền trên hai quần đảo này liên tục cả trăm năm cơ mà. Sao ông lại nói BẤT LỢI?

    – Các ông đang trưng dẫn bằng chứng của những chế độ đã qua mà không hề có bằng chứng xác nhận chủ quyền cấp quốc tế từ chế độ của các ông. Xem ra khó thuyết phục tòa án. Các ông có thể trưng dẫn hình ảnh thời thơ ấu trong một căn nhà, những câu chuyện tuổi thơ ở đó, trong khi người ta trình ra GIẤY BÁN NHÀ của bố các ông, thì dĩ nhiên tòa án không thể cho các ông vào nhà được.

    – Ý ông muốn nói đến Công Hàm Phạm văn Đồng năm 1958?

    – Đúng. Các ông biết Công Hàm này đã lâu nhưng có nhiều bằng chứng cho thấy các ông cố NÉ TRÁNH nó. Trong khi ngược lại gần đây Trung Quốc lại trưng công hàm này ra trước quốc tế. Xem ra họ có nắm đàng cán về vụ này!

    Đại diện CSVN cười sặc sụa:
    – Công hàm đó KHÔNG CÓ HIỆU LỰC ông ơi. Phạm văn Đồng dù có nói thẳng là “giao Trường Sa và Hoàng Sa cho Trung Quốc” thì cũng không có hiệu lực. Đó chỉ là ĐÒN NGOẠI GIAO … KHÔN NGOAN của chúng tôi để nhận viện trợ từ Trung Quốc mà đánh Mỹ. Năm 1958 chúng tôi không có chủ quyền ở Hoàng Sa, Trường Sa.

    Chờ cho người đại diện CSVN cười xong, uống một ngụm nước, thì đại diện Mỹ mới từ tốn lên tiếng:
    – Đối với luật pháp Tây Phương chúng tôi thì chúng tôi phân biệt rất rõ sự tách biệt giữa “khế ươc buôn bán” và “chủ quyền”.

    – Ý ông nói là các ông có thể bán những gì các không có cơ à. Thật là HOANG ĐƯỜNG và TRẺ CON.

    – Chuyện có thật ông à. Khế ước buôn bán là giao kết giữa hai hay nhiều bên về chuyển nhượng một cái gì đó nó có thể trong hiện tại hay trong tương lai để đổi lấy giá trị tiền bạc hay vật chất có thể giao hôm nay hay giao vào một thời điểm trong tương lai. Như vậy vào năm 1958 các ông hứa bán một cái gì đó các ông không có ngay lúc đó, và lời hứa sẽ giao hàng ngay khi các ông có. Vấn đề là phía Trung Quốc tin như vậy và ủng hộ các ông biến điều đó thành hiện thực. Đổi lại họ cung cấp viện trợ cho các ông gần cả tỉ đô la về vật chất và con người để tiến hành chiến tranh chống chúng tôi.

    Năm 1958 các ông không có CHỦ QUYỀN nhưng các ông đã làm KHẾ ƯƠC, thì khi các ông có chủ quyền các ông phải thực hiện khế ước buôn bán đó.

    – Thế các ông có trường hợp buôn bán kiểu đó trong thực tế không?

    – Có chứ ông. Trong sở hữu chứng khoán, thị trường thế giới có cái gọi là “future options”. Ông không dám mua chứng khoán đó vì ông sợ thua lổ, ông có thể trả tiền với LỜI HỨA sẽ mua và công ty đó phải giao “chủ quyền” chứng khoán đó cho ông trước thời điểm nào đó, dù nó lên hay xuống thấp hơn giá trị ông trả. Rồi ông cần tiền ông vẫn có thể bán LỜI HỨA đó cho người khác và cứ thế cho đến khi thời điểm hứa đó đến thì người cuối cùng phải … THỰC HIỆN. Cái đó là buôn bán thứ ông không có chủ quyền …

    Đại diện CSVN nghiêm mặt lại biện hộ:
    – Nhưng ông không đọc thấy trong ngôn từ Thủ Tướng Phạm văn Đồng rất KHÔN NGOAN không hề đề cập để chuyện “giao chủ quyền” như cái ví dụ mà ông nêu. Ông ta chỉ nói …

    “có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc trong mọi quan hệ với nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa trên mặt biển”

    Đại diện Mỹ cười rồi nói:
    – Các ông đã có lịch sử CÔNG NHẬN công hàm này. Đó là vào năm 1974 khi Trung Quốc tấn công Hoàng Sa thuộc chủ quyền VNCH. Các ông đã “tôn trọng hải phận của Trung Quốc trong mọi quan hệ trên mặt biển” nên các ông hoàn toàn để mặc cho Trung Quốc hành động chiếm chủ quyền … TƯƠNG LAI của các ông. Thế thì sao các ông có thể biện minh trước tòa rằng một văn bản không hiệu lực lại được tôn trọng?

    – Chúng tôi cũng như các ông thôi. Hạm đội 7 các ông nằm đó đâu có động tĩnh gì!

    – Hoa Kỳ bị ràng buộc bỡi Thông cáo chung Thượng Hải với Trung Quốc và Hiệp định Paris, phải rút quân và trả lại quyền tự quyết cho VNCH.

    Đại diện Mỹ ngừng một lát rồi nói tiếp:
    – Tôi xem công hàm Phạm văn Đồng nhiều lần và phải công nhận vào thời điểm năm 1958, ông Đồng hay ai đó soạn cho ông Đồng ký công hàm này là “khôn liền” ngay lúc đó mà không có … “khôn lâu”.

    – Ý ông là?

    – Ngôn từ trong công hàm này vào năm 1958 rất là KHÔN NGOAN. Vì các ông BÁN VỊT TRỜI mà thu được gần cả tỉ đô la viện trợ của Trung Quốc cho một món hàng tương lai không biết có chiếm được hay không. Ví như một người muốn đi cướp nhà người khác không có súng, không có tiền, đi hứa với thằng cướp khác “khi nào tao cướp được nhà đó thì tao tôn trọng quyền của mày được trồng rau ở sân sau”. Khi cướp được thì phải thực hiện lời hứa đó.

    Đại diện CSVN mỉa mai:
    – Nếu “khôn lâu” như ông trong trường hợp đã lỡ ký LỜI HỨA đó thì ông phải làm sao?

    – Nếu tôi là các ông mà tôi bắt buộc phải viết công hàm đó để có viện trợ thì tôi vẫn viết như thế …

    – Huề tiền!

    – Tôi vẫn nhận gần cả tỉ đô la để đánh Hoa Kỳ và kéo nó đến bàn Hội Nghị Paris năm 1973 để nó phải rút quân …

    Đại diện CSVN phá liên cười:
    – Ông khôi hài quá, thế mà lại “dạy ngoại luộc trứng”

    Đại diện Mỹ vẫn từ tốn nói tiếp:
    – CSVN ký công hàm Phạm văn Đồng là khôn liền ngay năm 1958 nhưng ai đó quyết định xé hiệp định Paris chiếm Miền Nam năm 1975 là ĐẠI NGU để Trung Quốc nó …. (xin lỗi tôi hay có tật nói láy)
    Chiếm Miền Nam là biến công hàm đó thành hiện thực và đối diện gần 1 tỉ đô la nợ Trung Quốc, là từ bỏ 4 đến 6 tỉ đô la bồi thường chiến tranh của Hoa Kỳ … Việt Nam bỏ cơ hội thành một nước Đức và nước Nhật sau thế chiến thứ hai.

    Đại diện CSVN hết kiên nhẫn ngắt lời:
    – Ông có khiếu kể chuyện cổ tích. Xin phép trở lại trọng tâm. Thế thì có giải pháp nào cho chúng tôi trong bế tắc này không?

    Đại diện Mỹ nhìn quanh rồi pha trò:
    – Có tình báo Hoa Nam Cục ở đây không?

    Rồi ông nói tiếp:
    – Theo tôi thì các ông phải tuân thủ công hàm Phạm văn Đồng vì 1974 các ông đã tuân thủ thì hôm nay phải tuân thủ để yên cho Trung Quốc đặt giàn khoan.

    – Không còn cách nào hết sao?

    – Chỉ còn cách mà tôi đã nói với các ông hôm đầu tiên.

    – Cách gì ông nhắc lại đi.

    – Một cách vô cùng giản dị, không cần viện trợ của Hoa Kỳ, chẳng cần ủng hộ của thế giới, mà lại đoàn kết, hòa hợp hòa giải với mọi thành phần người Việt trong và ngoài nước và quan trọng là vô hiệu hóa công hàm Phạm văn Đồng.

    – Làm cách nào?

    – Ngay ngày mai …
    Đổi lại tên nước thành Việt Nam Cộng Hòa.
    Lấy lại tên Sài Gòn và dời thủ đô về đó
    Lấy CỜ VÀNG làm quốc kỳ

    Có như thế thì trước diễn đàn thế giới. VNCH chỉ VẮNG MẶT … 39 năm chứ KHÔNG CHẾT. Công hàm Phạm văn Đồng chỉ là tờ “giấy lộn” vì tên cướp có vô nhà nhưng chủ nhà về lại và đã đuổi cổ nó ra … Trời Việt lại … HỪNG ĐÔNG.

    Đại diện CSVN vuốt mồ hôi lạnh trên trán:
    – Chỉ đơn giản thế thôi sao?

    Vịt Bắc Kinh trên bàn đã NGUỘI LẠNH, lớp mỡ trắng đã bắt đầu đóng viền quanh dĩa vì không ai còn đoái hoài đến nó.

    Đại diện Mỹ vỗ vai đại diện CSVN nói một câu tiếng Anh:
    – All road lead to Rome (Đường nào cũng về La Mã)
    Hãy trả cho Ceazar những gì của Ceazar.
    Các ông chỉ có một ĐƯỜNG BINH … cầm bài chi lâu cho nó … ƯỚT.

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s