Tấm thẻ xanh

“Trong lúc chờ đến phiên mình vô phỏng vấn, em chợt nghĩ, nếu như mình bị từ chối thì sao? Rồi em rùng mình. Không dám nghĩ đến nữa, chị à!”

Không dám nghĩ đến, nhưng nó nói tự dưng nước mắt nó cứ chảy xuống. Không ngăn được. Nó rùng mình nhớ lại chặng đường hơn 5 năm qua. Những đau đớn. Tủi hờn. Cô độc. Vất vả. Và cả nhục nhã. Đắng cay. Mà nó đã cắn răng chịu đựng, chỉ chờ đến giờ phút sắp sửa xảy đến.

***

Trong đầu nó nhớ như in ngày nó rời Sài Gòn, có khác gì lắm đâu, những người âm thầm đi vượt biên xưa kia. Chỉ biết chắc một điều là nó không chết vì cướp biển, không chết vì đói khát, không chết vì đắm tàu hay bão tố. Nó có chỗ ngồi đường hoàng trên một chuyến bay.

Nhưng nếu người đi vượt biên năm xưa, một khi đặt chân đến miền đất tự do, đồng nghĩa với chuyện họ đã thành công, cho lựa chọn của mình.

Còn với nó, đó lại chỉ mới là sự khởi đầu, cho những gian nan phía trước, mà nó không thể nào biết được thời gian sẽ tính bằng gì. Kết quả cụ thể là cái gì. Tất cả chỉ là sự may rủi của số phận.

Nó đến miền Nam California vào mùa hè cách đây hơn 5 năm. Mang theo vết thương của một gia đình đang đứng bên bờ vực của sự đổ vỡ. Mang theo nỗi nhớ cồn cào, đớn đau đứa con gái vừa hơn 3 tuổi. Nó như một người thất thần, hoang mang trước mọi thứ.

Nó đi những bước đầu tiên như kẻ mộng du, không định hướng. Chỉ biết nó cần có một việc làm, một chỗ ăn, chỗ ngủ, để tự nuôi sống phần xác trước khi có thể chờ đợi vết thương hồn nó bình an.

Một năm làm công việc chăm sóc người già mang nhiều trọng bệnh, nó ăn, ở luôn ngay nhà chủ. Một năm trời, mỗi đêm nó chỉ ngủ được từ 2 đến 3 tiếng. Có đêm nó thức trắng. Không phải vì chăm sóc người bệnh. Mà vì tâm bệnh của chính nó. Nó xác xơ như cành cây sau mùa bão tố. Bao nhiêu tiền làm ra, nó chẳng tiêu gì cho bản thân. Nó gửi trả món nợ ngày nó ra đi. Và nó gửi về, như một sự bù đắp cho đứa con gái cần hơi mẹ.

Để thóat khỏi sự trầm uất, nó quyết định tìm một công việc khác, dù có vất vả và lương có ít hơn. Nó cần một môi trường thoáng hơn để thở, để bắt đầu sống.

Bưng phở. Nó không thể có lựa chọn tốt hơn, khi mà visa nó đã hết hạn, giấy phép đi làm nó không có. Nó sống cuộc đời của kẻ di dân bất hợp pháp, trong bộn bề những lo toan. Lo cho công việc làm. Lo cho sự an toàn của mình. Lo cho khoản nợ nần ba mẹ nó đang mang nơi quê nhà vì mùa điều, mùa tiêu thất bát. Dáng nhỏ của nó càng quắt queo, chao đi vì những gánh nặng chồng chất. Nó không quên những lúc nó vụt chạy ra cửa sau. Trốn. Khi người ta đến kiểm tra tiệm. Nó không quên người nó run như sốt và tim nó đập chừng vỡ ra. Nó không quên nó bưng mặt khóc cho những nỗi sợ hãi đó.

Nhưng nước mắt đó vẫn còn quá ít, so với những đêm nó khóc vùi vì nhớ con, vì những dằn vặt, những điều tiếng mà gia đình chồng giáng xuống nó. Nó muốn có một khỏang cách về không gian, về địa lý, để nhìn lại cuộc hôn nhân của mình. Nhưng dường như, sự hàn gắn đã không còn là dấu hiệu cho niềm hy vọng.

Nó quyết chọn con đường sẽ ở lại miền đất này, làm tất cả, đến một ngày nào đó, sẽ mang được con gái nó sang. Người ta đã đánh đổi nhiều thứ, kể cả mạng sống để có thể tồn tại ở mảnh đất này. Thì khi nó có nhiều cơ may hơn, tại sao nó không cố gắng?

Nó chắt chiu. Nó dành dụm. Tiền sẽ giúp nó thực hiện ước mơ của mình.

Nhiều người đàn ông ngỏ ý muốn “giúp” nó. Họ hứa hẹn với nó một tương lai có nụ cười, có màu hồng.

Nhưng, như con chim một lần trúng tên, nó không thấy mình sẵn sàng cho bất cứ một cuộc hôn phối nào nữa. Nó từ chối những tình cảm trai gái. Nó muốn tự mình kiếm tiền, từ những bát phở nó bưng, từ những đống rau nó nhặt, từ tất cả những gì sức nó có thể làm được, để thực hiện ước mơ của mình – Đổi lấy một tấm thẻ xanh. Tấm thẻ bảo đảm cho nó một sự an tòan và hợp pháp, trong chừng mực nào đó, tương lai của nó.

Phạm pháp. Người ta nhân danh nhiều điều để miệt thị và lên án chuyện nó tìm đường ở lại đất nước này, bằng cách đó, là phạm pháp.

Nó chấp nhận.

Thói đời, người ta vẫn thích dè bỉu người khác. Lý do mình tồn tại ở mảnh đất này, bao giờ cũng vĩ đại và cao cả hơn giấc mơ của kẻ khác.

5 năm, khi mà ước mơ của nó tưởng chừng vẫn dậm chân tại chỗ, thì một tình cờ, trong số những tình cờ rất ngẫu nhiên, rất lạ thường của cuộc đời, đã xảy ra.

Hai người bạn, một trai một gái, cùng nó làm một hành trình dài 4 ngày từ miền Tây sang miền Đông Hoa Kỳ. Để thực hiện ước mơ của nó.

Tất cả như một cuốn phim nó đang review lại. Nó nhìn người đàn ông đang mở lòng giúp nó, cũng là một trong hai người đã đi cùng nó trong hành trình từ Tây sang Đông. Bằng sự biết ơn.

***

“Trong thời gian qua, cô có tiếp tay với tổ chức khủng bố nào không?” – Không

“Trong thời gian qua, cô có đưa người vào Mỹ một cách trái phép không?” – Không

“Cô có một đứa con gái còn đang ở Việt Nam?” – Đúng

“Cô có muốn mang con gái cô sang Mỹ trong tương lai không?” – Muốn.

Câu cuối cùng, “3 tháng trước khi thẻ xanh này hết hạn, cô nhớ phải nộp hồ sơ xin cấp thẻ xanh 10 năm.”

Đó là tất cả những gì người ta đã hỏi nó trong cuộc phỏng vấn.

Nước mắt nó vòng quanh. Nó chỉ biết nắm lấy bàn tay người đàn ông, bạn của bạn nó, xiết chặt.

***

Trời mùa Xuân có những ngày mưa xói đất. Ngày nó cầm trong tay tấm thẻ xanh, cũng là ngày tin nhà báo sang: ba nó ung thư máu.

Dáng nhỏ của nó lại chao đi, gồng gánh 12 tiếng làm việc mỗi ngày, gửi tiền về thay máu cho ba.

Nhưng dù sao, nó không phải canh chừng cửa sau để vụt chạy. Trốn. Khi người ta đến kiểm tra tiệm. Bởi, nó có tấm thẻ xanh.

Đủ yên tâm còng lưng làm, kiếm tiền giúp cha, và chắt chiu đến ngày con gái nó sẽ đòan tụ cùng mẹ, trên miền đất này.

About Ngọc Lan

Tui là đứa hay khóc, dễ khóc và khóc dai. Nhưng đồng thời, tui cũng là đứa ương bướng đến độ lì lợm. Tui là đứa thích chuyện, kể chuyện, và nghe chuyện. Nhưng đồng thời, tui cũng là đứa rất lười nói chuyện. Tui là đứa nhớ dai nhớ lâu, ít càu nhàu Nhưng tui cũng là đứa mau quên, chóng quên và quên hết. Hehehe Sau cùng, Tui là Lan ù. Vậy thôi.
This entry was posted in Truyện và Chuyện. Bookmark the permalink.

350 Responses to Tấm thẻ xanh

  1. ❤He He❤ says:

    Đây là danh sách các món tui có thể Post lên đây từng bài nếu ai yêu cầu
    1-
    Nem chua (thịt bò)
    2-
    Gỏi sách bò
    3-
    Thịt tái bò kiến đốt
    4-
    Bò Nướng Tái Trộn Thính
    5-
    Bò nướng sa tế
    6-
    Gỏi bò măng tươi
    7-
    Gỏi bò rau cần
    8-
    Gỏi bò tái chanh
    9-
    Rau muống trộn bò

    10-
    Bò trộn salad kiểu Thái
    11-
    Thịt bò bóp thấu
    12-
    Bò nướng sốt vang
    13-
    Bò cuộn xà lách
    14-
    Gỏi da bò
    15-
    Bò Tái Me
    16-
    Bò Lúc Lắc
    17-
    Bò ngũ sắc
    18-
    Lẩu Dê (1)
    19-
    Lẩu Dê (2)
    20-
    Dê nướng Sa Tế
    21-
    Cà-ri dê
    22-
    Thịt Dê Xào Thập Cẩm
    23-
    Thịt Dê Nhúng Giấm
    24-
    Sườn dê nấu bia sữa
    25-
    Vịt nướng lá lốt
    26-
    Chân gà, cánh gà nướng mật ong
    27-
    Ếch xào rau răm
    28-
    Ếch sốt chua ngọt
    29-
    Nem chua (thịt heo) – Tôm khô củ kiệu
    30-
    Tré
    31-
    Dưa tai heo (Tai heo ngâm giấm)
    32-
    Jambon (Thịt nguội)
    33-
    Chân giò sốt cay
    34-
    Lợn nướng riềng mẻ
    35-
    Giò heo sốt giấm
    36-
    Heo Tái Chanh Nấm
    37-
    Lòng heo phá lấu nấu với Coca Cola
    38-
    Bao tử phá lấu
    39-
    Thịt Kangaroo
    40-
    Mực chiên muối ớt
    41-
    Mực Sốt Chanh
    42-
    Cá lóc nướng đất sét
    43-
    Xương rắn chiên giòn
    44-
    Về Trà Vinh ăn côn trùng (Dế cơm, Đuông, Bọ rầy)
    45-
    Chả cá hạnh nhân
    46-
    Lươn xào lăn
    47-
    Chim củt chiên giòn
    48-
    Hào nướng rượu champagne

    49-
    Gỏi xoài cá trê
    50-
    Mực chiên giòn
    51-
    Mực Sốt Chanh
    52-
    Cừu Nướng Rau Thơm
    53-
    Cá lóc nướng tre
    54-
    Cánh gà chiên nước mắm
    55-
    Cánh gà tẩm rượu mai quế lộ chiên
    56-
    Nghêu chua ngọt
    57-
    Hải sản chiên giò
    58-
    Thịt nai nướng ngũ vị
    59-
    Gỏi Xoài Tứ Sắc
    60-
    Gỏi Sầu Đâu
    61-
    Chân Gà Nướng Ngũ Vị
    62-
    Tiết Canh
    63-
    Gỏi cá
    64-
    Lẩu Sukiyaki
    65-
    Thỏ nướng
    66-
    Thỏ rô-ti
    67-
    Thỏ chiên giòn sốt me
    68-
    Thỏ chiên mè
    69-
    Lẩu Mắm
    70-
    Bún Mắm – Lẩu Mắm
    71-
    Lẩu Hoa Xuân
    72-
    Lẩu hải sản
    73-
    Lẩu Đầu Cá Hồi
    74-
    Lẩu Cua
    75-
    Lẩu cá lóc
    76-
    Lẩu cá kèo
    77-
    Lẩu ngũ hoa
    78-
    Lẩu Thái Lan
    79-
    Lẩu lươn chua
    80-
    Lẩu cá bớp nấu xoài
    81-
    Cá chình nướng nghệ
    82-
    Gỏi cá nhồng
    83-
    Gỏi cá trích
    84-
    Mực một nắng rán nước mắm

    Like

    • silent says:

      Một thực đơn vô cùng phong phú, tui bảo đảm chẳng có nhà hàng nào có một thực đơn đầy ấp những món ăn hợp khẩu. He he cứ vui vẻ đưa ra những thực đơn như thế này chắc chắn huề và hòa giải với mọi người. Bạn chỉ tui làm món bò lúc lắc : tui làm bò lúc lắc sao mà thịt bò cứng quá, dù rằng mình dùng toàn thịt bò rib eyes mua ở chợ Mỹ.

      Like

    • ngoclan says:

      He He cũng biết nhiều món ăn quá hén.
      NL rất lười nấu ăn, nên để xem có ai muốn nấu món gì thì họ sẽ lên tiếng nhờ.

      Like

    • Bạn Đọc Blog Người Việt says:

      Good Day He He,
      Nhìn cái danh sách này là tui …chóng mặt rùi ! Mà hình như còn thiếu món thịt Kanguru nữa thì mới đủ bộ !
      Bà con có ai ăn qua thịt Kanguru chưa dzậy ?! 🙂

      Like

  2. Nothingness says:

    Once you made a decision, you learn to live by that decision.

    Chuyện sanh lão bệnh tử and tax 🙂 là chuyện bình thường. Nobody lives forever.

    Có hàng ngàn câu chuyện (untold stories) trong cộng đồng người Việt mình về những người Mẹ làm việc cực khổ lo cho con cái học thành tài. N. rất khâm phục những người Mẹ Việt Nam này. Nhưng người ta nói “Thành tài thì dễ, nhưng thành nhân thì khó.” 🙂

    N. thấy công việc chăm sóc người già và bưng phở có gì đâu mà xót xa phải không?

    A job is a job, as long as you don’t do anything illegal and disobey the laws.

    Hồi xưa mới qua Mỹ, năm học lớp 12, sau giờ học N. đạp xe đạp hơn 30 phút đi làm custodian dọn dẹp mấy cái restrooms cho một trường tiểu học nằm trên đường Valencia ở thành phố Fullerton. Thời đó minimum wage chỉ có $3.35 một giờ, một ngày làm 2 tiếng nhưng vẫn thấy bình thường.

    Làm custodian được một semester đầu thì N. xin làm tại trường trung học đang học vào semester nhì, dọn dẹp cái cafeteria và quét dọn trong trường sau giờ học. Đôi khi mấy đứa bạn cùng lớp (senior class) thấy N. đứng cầm chổi (hoặc cái rake) quét dọn sân trường sau giờ học, N. vẫn thấy bình thường, không mắc cỡ, xấu hổ gì hết. Thời đó chưa có bồ 🙂 joking.

    Lúc đó đi học bằng xe đạp. Mùa đông trời lạnh, khi đạp xe tới trường thì 2 cái lỗ tai nó đỏ hồng, búng tai một cái nó kêu boong boong vì lạnh cứng. 🙂

    Xin lỗi quí vị for lengthy and inconsequential writing.

    Like

    • Độc-giả Texas says:

      cám ơn lời chia xẻ của Nothingness !
      khi xưa ở VN Ngao có nghe câu ” nghề nào cũng quý”, và câu này ở Mỹ có lẽ càng thấm-thía hơn.
      – Anh chàng kia qua Mỹ làm nail, và rửa chân cho khách là một trong những công việc hàng ngày của thợ nail. Anh ta than với ông anh rể, 1 cựu sĩ-quan đã ở Mỹ trên 20 năm rằng: “qua Mỹ rửa chân đàn bà, nhục cóc chịu được”
      Ông anh rể an ủi bằng câu:” ở Mỹ này người ta còn phải rửa tới cái gì nữa chứ rửa chân chỉ là chuyện thường” (ý ổng muốn nói đến việc săn sóc người già).
      – Như Nothingness đã kể, thời 75′ chưa có những chương-trình cộng-đồng, bà con mình lúc đó ít người có cơ hội đi học lại. Cứ hễ có tiền thì mở nhà hàng hoặc tiệm tạp-hoá, mua nông trại ( cả 3 đều cực nhọc!). Không có tiền thì đi làm thuê. Sinh-viên làm nhà hàng hay viện dưỡng lão cũng rất thường.
      Có nhiều vị tuổi tác thuộc vai cha hay anh cả của Ngao thời bấy giờ phải làm việc lao động cực khổ. Đến khi, biết được mình cần phải học nghề thì mới có thể kiếm đưọc việc tốt hơn thì tuổi cũng bắt đầu lớn.
      – Mỗi khi Ngao gặp 1 bạn trẻ VN làm waiter/waitress, Ngao hay hỏi chuyện và khuyên họ nên đi học. 4 năm DH thì càng tốt, hay tối-thiểu cũng 2 năm để có dịp vươn lên.

      Like

    • ngoclan says:

      @Nothingness:
      Đúng là “công việc chăm sóc người già và bưng phở có gì đâu mà xót xa.” Trong bài NL cũng không nói làm công việc này là xót xa.
      Sự dày vò về tinh thần, sự bất an trong đời sống không biết ngày mai mới là cái đáng sợ và khủng khiếp.

      Like

  3. Xem Nguyen says:

    @ ÔC Ken
    …Sếp Xem ơi, check mail giùm! hề hê…
    Check rồi. Hỏng thấy gì hết ! Làm ơn gởi lại đi , bạn hiền.

    Like

  4. ken zip says:

    @ Sếp Xem
    rồi, gửi lại rồi. Đọc cấm cười nha

    Like

  5. ken zip says:

    hahahhah mặn cỡ đó đố ông nội tui cũng hông dám post trên này nữa

    Like

    • Xem Nguyen says:

      Ông nói “mặn” tui nhớ lai cái thời đám bợm nhậu của tụi tui cũng xài chữ đó cho tên nào uống ít mà “siêng ăn mồi”.

      Like

      • ken zip says:

        tui không biêt nhậu, cũng không thích phá mồi luôn, vì mồi nhậu toàn hàng độc như chuột, lươn, rắn, chó là những thứ tui thấy là tui hoảng tía tui lên. Nhưng các tụ nhậu của lũ bạn yêu quái của tui ít khi thiếu mặt tui lắm, nên những câu chuyện trong tiệc rượu với tui còn cả kho…
        không có chổ thích hợp để 8.

        Like

        • Xem Nguyen says:

          Tui có thằng bạn nhậu. Nó uống thì ít mà gấp mồi thì siêng. Miển mỗi lần đi nhậu ở xa lạ nếu thấy nó chơi mồi hoài thì tui nhắc nho nhỏ : “Ê mặn rồi nghe mậy” là nó “slow down” được một chập thì nó lại “speed up again ” !!! “Ê……….”.

          Like

          • ken zip says:

            hahahhaaha chắc ông đó theo trường phái uống thì ít, đớp hít thì nhiều, đầu bằng hạt tiêu, miệng kêu nữa nữa đó

            Like

        • silent says:

          Tui có thằng bạn Mỹ chơi xỏ, tức cành hông nhưng không làm gì được nó! Nó hỏi rằng: “Mầy biết con chó ở nước nào, quốc gia nào chạy nhanh nhất thế giới không?” Dĩ nhiên là mình không biết rồi. Hắn vội trả lời “chỉ có con chó ở Garden Grove là chạy nhanh nhất thế giới. Bởi vì ở Garden Grove có quá nhiều dân Á Châu, nhất là dân Korean và Vietnamese.” Mình bị chơi …đểu và bị hàm oan một vố đau lắm.

          Like

  6. Xem Nguyen says:

    Ủa ,cái nầy Ông đã gửi bữa trước rồi mà !

    Like

  7. ken zip says:

    thì bởi, tui thấy sếp im re tui tưởng là sếp chưa nhận được….hhhahhahaa

    Like

  8. Xem Nguyen says:

    Bữa đó tui có re rồi mà !
    Để tui send lại cái đó một lần nữa ,coi Ông có được hong nha.

    Like

  9. Doan says:

    @Ốc, Xem,
    hai ông tửng thiệt là tửng rồi đó 😛

    Like

  10. Xem Nguyen says:

    Thôi ! Có chút chuyện phải đi. Chúc ÔC Ken một đêm ngủ ngon để sáng dậy đi lượm tiền tiếp tục !
    Bye.

    Like

  11. ken zip says:

    Xem to sếp Xem!
    ngủ thôi nhá

    Like

  12. Doan says:

    @Xem,
    Tưởng anh hiền khô, hổng ngờ “quậy” quá hen .
    @Ốc,
    Tới giờ Ốc đi ngủ rồi phải không. Ngủ ngon nha. Chắc cô giáo “gục ngã” rồi chứ chẳng chơi. Mai là ngày off của cổ, Ốc gọi , phá cô giáo đi Ốc. Cô “mắng” Ốc, thì chị D. sẽ vỗ tay.
    @Già, NL,Hến, Ngao, Tứ Hải, Black, JP, Xem, Hoa Hồi,Tiny, Hương Django …(còn ai nữa, cứ việc điền tên vô,) ngủ ngon nha.

    Like

  13. Độc-giả Texas says:

    Good night NL, Sư-phụ cùng toàn thể còm sĩ !
    (thay đổi cách nói một chút để chứng tỏ Ngao quan-tâm tới tất cả còm sĩ )

    Like

    • ken zip says:

      ông là người quan tâm đến các anh chị em trong này nhất đó thầy bói Ngao ơi. ai cũng biết hết tấm lòng của ông. Tui cũng vậy.Chúc ông ngon giấc nha!

      Like

    • gia lu.m lon says:

      Good night Ngao, o^’c 😛

      Like

      • ken zip says:

        hahaha bên đó còn sáng trưng mà Ông anh kêu good night. nói chơi chứ cám ơn ông anh. Nhớ giữ gìn sức khỏe, ông anh!

        Like

  14. ngoclan says:

    Vừa mới viết bài nộp xong, giờ bắt đầu còm, xử từng người một – những ai nói xấu tui 😛

    Like

  15. Van Nguyen says:

    Bộ gà hay sao giờ này kéo nhau đi ngủ hết dị trời! hehe!

    Like

  16. Độc-giả Texas says:

    Ốc và anh Xem nên đi ngủ sớm Hến ơi!

    Like

  17. ken zip says:

    tui còn ngồi đồng đây nè, đừng ỷ là bên tây rồi muốn thức đến mấy giờ thì thức nha!

    Like

    • Van Nguyen says:

      Tưởng đâu ông ngủ rồi nói xấu ổng, ai dè ồng còn thức! Tui hỏng nói gì hết nghe ÔC! hehe!

      Like

  18. ken zip says:

    hello, any body is home?

    Like

  19. Độc-giả Texas says:

    Chúc NL, Sư-phụ cùng toàn thể còm sĩ một ngày vui!

    Like

  20. o^'c says:

    Good morning TB Ngao, and every ones
    Ba` con ngu? da^.y chu*a va^.y? o^’c la`m dduo**.c 4 tie^’ng ro^`i nha!
    have a great day

    Like

  21. Doan says:

    NL và quý còm sĩ có một ngày nữa để yêu thương…

    Like

    • gia lu.m lon says:

      BGKC phán, yêu nhau lắm sẽ cắn nhau đau 😛
      Good Morning D, ngay` an lành hạnh phúc

      Like

    • ngoclan says:

      Đến giờ thì chỉ còn 22 tiếng rưỡi 😛

      Like

      • gia lu.m lon says:

        Sáng thứ 7 dzia` tới, tối đua bà chủ đi nghe nhac tp(sẽ ngủ gật)
        hehe

        Like

        • ngoclan says:

          bả chủ của Già LL, trời ạ, mới đọc tưởng chủ blog, hết hồn 😛

          Like

          • gia lu.m lon says:

            haha da’m ??:PP

            Like

            • ngoclan says:

              hehe.
              Hôm qua mới nói với chú BBT “tối CN con sẽ đi coi chương trình có chú làm MC”
              “Ông già khó chịu” bảo, “Thế thì để tôi nói là tôi không làm nữa. Tôi không thích có người quen ngồi dưới coi rồi về viết lên blog xỏ xiên tôi.”
              hahahaha
              Chữ “xỏ xiên” đó bị ‘lây” rồi 😛

              Like

              • gia lu.m lon says:

                @NL
                Trả vé nếu có “cụ” BBT “nàm” MC nếu không “nại” nói tui về bè với NL thả móc câu đầy đương Bolsa
                Cụ BBT à, nhớ soạn bài truóc nhá, nếu không nhà cháu sẽ mang lên blog mổ và xẻ đó (cứ như chợ ngã 3 ông Tạ, mổ heo bán sỉ lúc 4 giờ sáng)
                hahaha

                Like

              • ngoclan says:

                Trời ạ, cái này không phải NL nói nha!

                Like

  22. Van Nguyen says:

    Good morning chị NL, bác Già, chị D., Ngao, ỐC, và ‘tàn’ thể bà con cô bác! Bữa nay thứ tư rồi, mình đã chiến đấu được nửa chặng đường cho tuần lễ này rùi! hehe!
    Bác Già sao hôm nay tự nhiên yêu đời dữ dị ta! 🙂

    Like

  23. Độc-giả Texas says:

    @Ốc Hến – hôm qua He He thắc mắc tại sao tụi mình bận rộn với gia đình riêng và công việc làm mà vẫn có thể lên blog để trò chuyện.
    Ngao nghĩ rằng khi mình thích nhau thì mình sẽ cố gắng tạo cơ-hội để tìm đến nhau. Ngược lại, nếu hổng thích thì cho dù gặp mặt đi nữa cũng chỉ Hi-Bye (giống như người hàng xóm). Đúng hông?
    Như có lần Ngao đã nói, ước ao khi nghe đến blog NL, người ta sẽ không chỉ liên-tưởng đến Già Lụm Lon, Ốc, Hến, Ngao, Đạt, Xem, chị Đoan, chị Hương, etc mà sẽ là một cái list dài vô tận.
    Nói đến cái list, Ốc đã làm tới đâu rồi ? just wonder!

    Like

    • ngoclan says:

      Chết Ốc rồi, bị Ngao “nhắc nhở” kìa 🙂

      Like

    • Van Nguyen says:

      Chắc Ngao chưa làm, nên chưa tới! 🙂
      Hến nghĩ tại 2 trái tim dầu hắc lụm được cái móc câu của bác Già bỏ sót lại trong lúc đi lum lon xa! Làm gì cũng phải lượng sức mình, chẳng lẽ còm sĩ bỏ công việc lo đi còm, hoặc cho vợ chồng con cái treo mõ lo đi còm! 😦

      Like

      • Van Nguyen says:

        ủa lộn! ÔC chưa làm, hỏng phải Ngao! hehe!
        Chắc hồi cuối tuần ÔC trồng bông rồi chôn luôn cái list hỏng chừng! 🙂

        Like

  24. Van Nguyen says:

    @Nothingness: Hến thấy trong bài chị NL đâu có nói người bạn đó ‘xót xa’ vì giữ người già hay bưng phở đâu. Người bạn đó sống trong sự khổ sở vì nhớ con, nhớ gia đình, vì hôn nhân sắp đổ vỡ, và vì phải sống trốn chui trốn nhũi vì không có giấy tờ hợp pháp. Những đau khổ về tinh thần, theo Hến nghĩ, mới là điều làm cho người ta sống dở chết dở.

    Like

  25. Xem Nguyen says:

    Good morning hết thảy bà con của gánh “Sóng vang”.
    Chúc quý vị có một ngày giữa tuần qua mau , bình an trong công việc , sức khỏe dồi dào , tiền vô rào rào…
    Hẹn gặp lại chiều nay.

    Like

    • Van Nguyen says:

      Sống Dang chú Xem ơi! 🙂 Tại hát dỡ quá nên tối hát xong thì sáng sớm phải lo cuốn gói dông để bà con rượt quýnh thấy tía! hehe!
      Sống Dang là Sáng Dông! 🙂

      Like

      • Xem Nguyen says:

        …”Sống Dang chú Xem ơi! 🙂 Tại hát dỡ quá nên tối hát xong thì sáng sớm phải lo cuốn gói dông để bà con rượt quýnh thấy tía! hehe!
        Sống Dang là Sáng Dông! :)”
        Hello Cô Vân ,
        Sóng Dang hay Sóng Vang chắc cũng sêm sêm và tui là dân Nam Kỳ mừ ! Dzi’ lại trên Foster mình phải quảng cáo như vậy mí có khách chứ !

        Like

  26. Van Nguyen says:

    @chị D.: tưởng đâu bữa nay chủ blog bịnh, mình tha hồ quậy, ai dè giờ này chỉ lọt tọt chạy lên đây rồi. Vậy là âm mưu của mình đã bị lật đổ rồi chị ơi! hic!

    Like

  27. doan says:

    cô giáo “xỉn” rồi, quậy đi quý còm sĩ 😛

    Like

  28. Dda?o says:

    8 tie^’ng dda~ qua ro^`i….
    2 more hrs.
    “see” you soonnnnnnn

    Like

  29. Black says:

    Bữa nay tui phải lo khai thuế. Delay cả 3 tháng rồi, bây giờ có trốn cũng không được. Tối nay còn phải đi coi quý tử trình diễn văn nghệ văn gừng trong trường nữa. Có ai có cái ear plugs cho tui mượn với.

    Like

  30. Van Nguyen says:

    ÔC ÔC ÔC! đi làm dìa rồi đó hả? Tại sao hôm qua ông thừa cơ lúc tui đang gây lộn, ủa quên bân rộn chứ hỏng phải gây lộn, rồi ông nói xấu tui dữ vậy! ÔC luộc ông hỏng muốn, ông muốn ÔC bằm trăm mảnh phải hông?

    Like

  31. Độc-giả Texas says:

    Ốc Hến khỏe hông? có Ốc dìa là vui rồi!

    Like

  32. gia lu.m lon says:

    @Ken, Ngao
    Học phí trường DH càng ngày càng mắc đây ông bạn trẻ , mang mồ hôi bỏ ống cho các con . Cheers

    Like

    • ken zip says:

      dạ đúng ông anh, nên không có bỏ 1 tiếng o/t nào hết

      Like

    • Van Nguyen says:

      Thôi Hến bỏ bụng cho chắc ăn, hỏng bổ bề dọc cũng bổ bề ngang! hehe!

      Like

    • Độc-giả Texas says:

      Cám ơn Sư-phụ nhắc nhở!
      Ngao nghĩ có lẽ mình chỉ cho tụi nhỏ 4 năm đầu thôi, sau đó tụi nó phải loan.

      Like

      • gia lu.m lon says:

        How about living expense at graduate school? and car, insurance, Iphone, Ipad, ticket fly home etc :PP
        You will manage it 😛

        Like

      • Tứ Hải MT says:

        Tui cũng vậy. Nếu giàu thì cha mẹ có thể cho đến khi nào còn khả năng, còn nếu tài chánh khiêm nhường thì con phải tự mượn rồi mai mốt đi làm trả loan để cha mẹ đỡ gánh nặng. Thà nghèo thì nghèo hẳn, còn không giàu không nghèo thì không được gì hết, hic!

        Like

  33. gia lu.m lon says:

    @Ken
    Hùi còn trẻ như ông bạn, tui cũng cày 6 ngày, 14 năm liên tiếp 😛
    Đâu ai “xung xướng” như cô Hến?

    Like

  34. ken zip says:

    ốc cày từ ngày qua mỵ tới giờ, toàn là gặp trúng hãng quá trời ot, cày muốn xỉu luôn như vẫn cứ ráng. Đàn ông là vậy, ông anh hén!

    Like

  35. Van Nguyen says:

    ‘Hùi còn TRẺ như ông bạn’, hỏng biết mắt Hến có lờ đờ hay tai Hến có lùng bùng hông dị ta! Bộ Ken bây giờ là TRẺ đó hả bác Già! hahaha!
    ‘xố xướng’ đành chịu bác Già ui! hehe!

    Like

    • gia lu.m lon says:

      hahah “già” hơn Hến, mà “trẻ” hơn tui 😛

      Like

    • ken zip says:

      cái này đau hơn bị nhéo vô mạng mỡ nha! LNĐ tung chi để cho Mây hứng độc quá vậy nè…
      Ốc ít tuổi hơn LNĐ mà ý Mây nói ốc già, vậy thì ai già hơn ai. Ông anh thấy độc chưa, 1 ná bắn 2 … thôi không nói chữ đó ra đâu!

      Like

  36. gia lu.m lon says:

    “Gừng” càng già càng cay, ông ban trẻ :p ))

    Like

    • ngoclan says:

      Gom hết gừng già thảy vô nồi làm gà kho gừng 😛

      Like

    • ken zip says:

      uh huh, ông anh nói đúng quá trời đúng. Hến nghe chưa, từ này trở về sau nhớ đừng xỏ xiên già này già nọ nữa nghen, muốn cay tui thảy miếng gừng ăn thử nha!
      ủa, Mây nói Ốc với ông anh già, chứ ốc hổng có nói à nha!!!

      Like

  37. gia lu.m lon says:

    haha may ra het bi.nh 😛

    Like

  38. gia lu.m lon says:

    NV mà mướn VN vào làm nhật tr`inh chung vói NL là Bolsa sẽ hòa bình 😛
    va` tui se~ dzia` Asia lu.m lon fulltime
    haha

    Like

  39. hoa hoi says:

    Hello các anh chị trên Blog, Ốc ơi tiền học phí ở bên Fl. không mắc bằng bên CA, Ốc từ từ mà bỏ ống, hoa sim làm o/t để dành tiền cho con đi học không đủ 😛

    Like

  40. hoa hoi says:

    911-các anh chị, chỉ giùm em cách nào làm cánh gà chiên nước măm, con em và các bạn có party ngày mai THANKyou nhiều lắm 😀

    Like

    • ngoclan says:

      Từ đây đến chiều nếu không ai chỉ, gọi điện thoại NL chỉ cho. Hồi ở VN, mỗi lần nhà làm đám giỗ, NL chuyên trị món này, khi dọn lên đến bàn chỉ còn có vài 3 cái 😛

      Like

  41. hoa hoi says:

    Ốc ơi, nghe được quá 😛

    Like

  42. hoa hoi says:

    NL ơi làm cách nào mà gọi điện thoại cho NL đây, em đi rướt con về chút nữa quay lại nói tiếp nhé 😛

    Like

    • ngoclan says:

      Gọi số này nè 714-892-9414, ext.126, từ 12 pm đến 6pm, trừ thứ tư và chủ nhật 😛

      Like

    • gia lu.m lon says:

      @ Hoa HOi
      Chờ NL mời ăn đám giỗ, hơi lâu đó
      Gà chiên nuóc mắm kiểu lụm lon
      (smelly nhà ráng chịu)
      1- Cánh gà nen^ cắt ra portion hay ra costco mua party wing( portion (ngon nhat)
      2- Deep fry, chien dzo`n lên, thấm kho^ bằng áo T shirt của cô chủ blog( just j/k use paper tower please)
      3- Tỏi chien vàng lên xong cho đường vào(nhiêu nhieu chut), nuóc 1 trái chanh (nhieu it tùy theo mình thich ăn chua hay không), nuóc mắm(nhieu it tùy dộ mặn), kho xền xệt lên, nếm thay vùa đủ chua, ngọt , mặn thì bỏ cánh gà vào đảo qua là xong
      Have fun and good luck

      Like

  43. ngoclan says:

    Những cái còm ở đây nó dài quá chừng chừng rồi, không cho post ở đây nữa nghen 😛

    Like

  44. Tứ Hải MT says:

    Qua bên kia lạc đề rồi có bị “dũa” không? j/k

    Like

  45. Độc-giả Texas says:

    Chị Tứ Hải khỏe không ? Mời chị qua bài mới trò chuyện cho vui nghen!

    Like

  46. tini says:

    Truyện rất cảm động nhưng cứ thắc mắc một điều là cô gái đó không giàu có thì bằng cách nào qua Mỹ ở được in the first place. Just wondering 😀

    Like

    • ngoclan says:

      Cám ơn Tini đã đọc bài viết trên blog NL.

      NL không đề cập đến chuyện cô ta giàu hay nghèo ở VN, đó không phải là vấn đề. Điều quan trọng là thái độ của những người xung quanh nhìn vào cuộc đời của một con người như vậy để thấy gì, nghĩ gì, chiêm nghiệm ra điều gì về con người, về cuộc đời.
      Nếu như câu hỏi lớn nhất đọng lại trong đầu Tini là “cô gái đó không giàu có thì bằng cách nào qua Mỹ ở được” thì câu trả lời của NL là mình đã viết 1 bài quá tệ để lưu lại trong đầu độc giả một điều như thế.

      Like

      • tini says:

        Xin lổi nếu đã viết gì sai … không hề có í đánh giá viết hay hoặc dở .. chỉ là một thắc mắc cỏn con mà thôi .. xin bỏ qua câu hỏi trên nếu phiền lòng.

        Like

  47. Pingback: Những phận người tị nạn | NgocLanBlog

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s